Chồng m/ất sớm, chị dâu không đi bước nữa mà ở vậy nuôi 4 em chồng, bị cả làng chửi là ng/////u, nhưng 25 năm sau chuyện độ/ng tr/ời xảy ra…

Ngày anh Hải mất, chị Lan mới 22 tuổi. Đám cưới chưa đầy 2 năm thì tai nạn giao thông đã cướp đi người đàn ông chị yêu thương nhất. Họ chưa kịp có con. Cả làng nhìn chị với ánh mắt thương hại, nhưng rồi thương hại nhanh chóng biến thành dè bỉu khi chị quyết định ở lại, không tái giá, ở vậy nuôi 4 em chồng còn đang tuổi ăn học.

Đã tạo hình ảnh“Con này ngu thật, chồng chết rồi còn ở lại làm gì, lại còn đi nuôi em chồng. Tội gì mà khổ thế không biết…” – hàng xóm xì xào mỗi khi thấy bóng chị gánh nước đi ngang qua cổng làng.

Bố mẹ chồng chị mất sớm. Ngày chị về làm dâu, chị thương mấy đứa em chồng lít nhít chạy quanh sân. Đến khi anh Hải mất, chị biết nếu chị bỏ đi, chúng sẽ không còn ai chăm sóc. Thế là chị quyết định ở lại. Chị xin làm công nhân gạch, rồi làm ruộng, tối về tranh thủ may gia công kiếm thêm đồng ra đồng vào. Mấy đứa em chồng đứa nào cũng thương chị, nhưng có đứa giận, sợ chị khổ, cứ khóc đòi chị lấy chồng.

Chị chỉ xoa đầu chúng, cười nhẹ:

“Khi nào các em học xong, chị mới yên lòng.”

Năm tháng cứ thế trôi. Mái tóc chị đen nhánh ngày nào giờ đã lấm tấm sợi bạc. Đôi tay chai sạn, gầy guộc, nhưng chị vẫn không ngơi nghỉ. Cả làng nhìn chị, có người thương, có người khinh. Thỉnh thoảng, người ta vẫn buông câu:

“Chồng chết mấy chục năm rồi, ở vậy được cái gì…”

Chị nghe, chỉ cười. Trong lòng chị, chị nghĩ đơn giản, mình ở lại là để giữ mái nhà này, giữ lời hứa với chồng, và vì tình thương dành cho những đứa em chồng mồ côi cha mẹ từ sớm.

Rồi ngày ấy cũng đến.

25 năm sau, sáng hôm ấy, cả làng rộn ràng cờ hoa. Con đường đất đỏ dẫn vào làng được trải bê tông mới tinh. Mọi người tụ tập trước cổng lớn treo biển đỏ: “Lễ mừng thọ và tri ân chị Lan.”

Chiếc xe sang bóng loáng chạy thẳng vào sân nhà chị. Bước xuống xe là bốn người đàn ông, vest chỉnh tề. Họ chính là bốn đứa em chồng chị nuôi nấng năm nào. Người làm bác sĩ ở thành phố, người làm kỹ sư, người là giáo viên, người út đang làm giám đốc một công ty xây dựng lớn.

Họ quỳ xuống trước mặt chị, giữa sân, trước hàng trăm ánh mắt sững sờ:

“Chị, hôm nay chúng em về đây, không chỉ để mừng thọ chị, mà còn để tạ ơn. Nếu không có chị, sẽ không có chúng em ngày hôm nay.”

Đứa út đứng lên, rưng rưng:

“Chị, em đã xây xong ngôi nhà này, sổ đỏ em đứng tên chị. Chị đừng lo, từ nay chị chỉ cần nghỉ ngơi, không phải làm lụng vất vả nữa.”

Họ dắt chị đi, chỉ cho chị căn nhà ba tầng khang trang, sân vườn trồng đầy hoa hồng – loài hoa chị thích nhất. Trong nhà, ảnh anh Hải được đặt trang trọng. Mọi thứ đều sạch sẽ, mới tinh. Trên bàn thờ, khói hương nghi ngút. Bốn anh em chồng thay nhau sắp lễ, mời bà con hàng xóm sang dự bữa cơm tri ân.

Hôm ấy, cả làng xôn xao. Người già, người trẻ, ai cũng đến bắt tay chị, rơm rớm nước mắt. Cụ Tư – người từng dè bỉu chị nhiều nhất – đứng lặng hồi lâu, rồi nói:

“Tôi già bằng này tuổi chưa thấy ai như cô. Cô không ngu đâu, cô là người vĩ đại nhất cái làng này.”

Chị Lan chỉ cười, nước mắt chảy dài. Nhìn mấy đứa em chồng giờ đã trưởng thành, thành đạt, trong lòng chị ấm áp lạ thường. 25 năm qua, người ta chửi chị ngu vì không tái giá, vì tự nguyện ở vậy nuôi em chồng, nhưng hôm nay, chị biết, mình chưa bao giờ ngu. Bởi lẽ, chị đã sống một cuộc đời ý nghĩa, yêu thương và được yêu thương.

Buổi chiều hôm ấy, trước sân nhà, chị ngồi lặng lẽ pha trà, ngắm đàn cháu nhỏ chạy tung tăng. Trên bàn thờ, di ảnh anh Hải như đang mỉm cười với chị. Chị khẽ thì thầm:

“Anh thấy không, các em đã lớn cả rồi. Em giữ được lời hứa với anh rồi nhé…”

Gió chiều thổi nhẹ qua mái tóc bạc phơ. Trong ánh hoàng hôn rực rỡ, bóng chị nhỏ bé nhưng hiên ngang, vững chãi như cây tre đầu làng – cứng cỏi, bình dị mà đầy yêu thương.

ctv

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *