Chăm vợ bị li///ệt 5 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa nhìn thấy… tôi đứng không vững

Chăm vợ bị li///ệt 5 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa nhìn thấy… tôi đứng không vững…

Đã tạo hình ảnh

Tôi và Mai cưới nhau khi cả hai vừa ngoài 25. Mai xinh đẹp, hiền lành, là giáo viên tiểu học, còn tôi làm kỹ sư công trình, đi sớm về muộn nhưng luôn dành thời gian đưa vợ đi ăn, đi chơi. Ai cũng bảo tôi có phúc khi lấy được cô ấy.

Nhưng tai họa ập đến bất ngờ. Một vụ tai nạn giao thông khiến Mai chấn thương cột sống, liệt nửa người. Ngày bác sĩ thông báo vợ sẽ không thể đi lại, cô ấy khóc ngất trong vòng tay tôi. Tôi cũng khóc, nhưng chỉ dám khóc thầm trong nhà vệ sinh bệnh viện. Ra ngoài, tôi luôn nở nụ cười, an ủi vợ: “Không sao đâu, có anh ở đây rồi.”

Từ ngày ấy, cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi xin chuyển về văn phòng gần nhà, sáng tranh thủ đút cháo cho vợ ăn rồi mới đi làm, trưa phi xe về đỡ vợ vệ sinh, chiều tối lại tất bật cơm nước, giặt giũ, tắm rửa cho cô ấy. Ban đêm, tôi xoa bóp tay chân để vợ đỡ co cứng, có khi nửa đêm cô ấy đau buốt, tôi thức trắng xoa dầu nóng.

Người ta bảo “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, nhưng tôi và Mai – ngược lại – “lửa đang cháy bị nước dập tắt”. Đã lâu rồi chúng tôi không còn gần gũi vợ chồng. Nhưng tôi không oán trách. Tôi yêu Mai, thương Mai hơn cả bản thân mình.

5 năm trôi qua như vậy. Nhiều lần mẹ tôi khóc, bảo tôi hãy ly hôn mà kiếm hạnh phúc mới, tôi gạt đi. Mắt Mai vẫn trong veo, nụ cười vẫn dịu dàng. Tôi không nỡ.

Hôm ấy, tôi đưa con trai đi học thêm rồi ghé siêu thị mua ít sữa cho vợ. Đến nơi mới sực nhớ quên ví ở nhà. Tôi vội quay xe về. Đẩy cửa bước vào phòng, định cầm ví rồi đi ngay nhưng vừa mở cửa, tôi sững sờ.

Mai đang ngồi. Đúng vậy, cô ấy đang ngồi trên giường, đôi chân cử động chậm rãi. Trước mặt Mai là chiếc gương lớn. Cô ấy chống tay lên thành giường, từ từ nhấc người đứng lên, run rẩy, khẽ nhíu mày vì đau. Tôi đứng im như tượng, tim đập loạn. Mai… có thể đứng dậy? Bao nhiêu cảm xúc vỡ oà, tôi suýt bật khóc vì sung sướng.

Nhưng rồi… cô ấy lên tiếng. Giọng Mai yếu ớt nhưng rõ ràng:

– Anh… sao anh về sớm vậy?

Mai quay lại, nhìn thấy tôi, gương mặt tái đi, đôi chân khụy xuống giường. Tôi lao tới đỡ, ôm chầm lấy cô ấy, nước mắt không kìm nổi:

– Em… em đi lại được rồi phải không? Sao em không nói với anh? Anh mừng quá…

Nhưng Mai không khóc, cũng không cười. Cô ấy quay mặt đi, giọng lạc hẳn:

– Em xin lỗi. Thật ra… em đã tập đi được từ gần một năm trước. Bác sĩ bảo chân em có thể phục hồi, chỉ cần kiên trì. Nhưng… em không muốn.

– Tại sao? – Tôi gào lên, tim đau nhói.

Mai bật khóc nức nở. Cô gục đầu vào vai tôi, đôi vai gầy run lên:

– Vì… suốt 5 năm qua, em mới cảm nhận được anh yêu em nhiều đến thế nào. Trước đây, anh quá bận rộn, em chỉ biết lặng lẽ chờ đợi. Nhưng khi em nằm liệt, em mới thấy anh thuộc về em hoàn toàn… Em sợ… nếu em đi lại được, anh sẽ lại lao vào công việc, sẽ chẳng còn thời gian ôm em, lau người cho em, chải tóc cho em mỗi sáng. Em sợ…

Tôi chết lặng. Hóa ra, người vợ tôi yêu thương nhất lại sợ hãi mất tôi đến vậy. Tôi siết chặt Mai vào lòng, hôn lên mái tóc xơ xác:

– Ngốc ạ… Anh sẽ chẳng đi đâu cả. Anh muốn thấy em đi lại, chạy nhảy, muốn lại cùng em đi dạo buổi tối, ăn kem vỉa hè như trước kia. Anh chăm em vì yêu em, chứ không phải vì em yếu đuối. Đứng dậy nhé, anh dìu em.

Mai khóc òa trong ngực tôi, đôi bàn tay bấu chặt vai chồng. Buổi chiều hôm ấy, tôi dìu cô ấy tập đi quanh phòng, từng bước chậm nhưng chắc chắn. Mặt trời ngoài khung cửa sổ dần khuất sau dãy nhà cao tầng, hắt vào phòng thứ ánh sáng vàng dịu, soi lên bóng hai vợ chồng chập chững, nhưng trong tim, tôi thấy rõ ràng – cuộc hôn nhân này, từ hôm nay, mới thực sự bắt đầu lại.

ctv

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *