Tiệc cưới em chồng vừa bắt đầu, mẹ chồng đã chỉ thẳng mặt tôi vu khống ăn trộm sợi dây chuyền kim cương, còn người chồng đầu ấp tay gối lại lạnh lùng gọi CS đến bắ//t vợ…
Tiệc cưới em chồng diễn ra tại khách sạn lớn nhất thành phố. Đèn chùm sáng choang, tiếng nhạc rộn ràng, khách khứa toàn người có tiền có thế. Tôi đứng giữa sảnh tiệc, khoác chiếc váy giản dị nhất trong dàn khách, cảm thấy mình lạc lõng như một cái bóng thừa.
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – ngồi ở bàn chủ hôn, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh. Đó là món bà khoe suốt mấy ngày nay, nói rằng “cả thành phố này không mấy người có được”.
Bà liếc tôi bằng ánh mắt quen thuộc – khinh miệt, lạnh lùng, như thể chỉ cần tôi thở thôi cũng là cái tội.
Tôi đã quen.
Ba năm làm dâu, tôi chưa từng được bà coi là người nhà.
Tôi xuất thân ngh//èo, làm văn phòng, lấy chồng vì yêu. Còn nhà chồng tôi thì giàu, rất giàu. Ngay từ ngày cưới, mẹ chồng đã nói thẳng:
— Nếu không vì thằng Minh m//ê cô, tôi tuyệt đối không để một đứa như cô bước chân vào nhà này.
Chồng tôi, Minh, khi đó chỉ im lặng.
Tôi đã tin rằng chỉ cần mình nhẫn nhịn, sống tốt, rồi mọi thứ sẽ ổn.
Tôi đã sai. Tiệc đang cao trào thì mẹ chồng đột nhiên đứng bật dậy.
— DỪNG LẠI!
Âm nhạc tắt ngấm. Cả sảnh tiệc quay về phía bà.
Bà đưa tay lên cổ, gương mặt tái đi, giọng run run:
— Sợi dây chuyền kim cương của tôi… không thấy đâu nữa!

Cả sảnh tiệc ồ lên.
Những ánh mắt tò mò, dò xét bắt đầu lia khắp nơi. MC đứng sững, dàn nhạc ngơ ngác, cô dâu chú rể trên sân khấu chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mẹ chồng tôi hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột quay phắt về phía tôi.
— LÀ CÔ!
Bàn tay bà run run nhưng ngón trỏ thì thẳng băng, chĩa thẳng vào mặt tôi như một bản án đã được tuyên sẵn.
— “Từ nãy đến giờ, chỉ có cô đi ngang qua bàn tôi! Nhà này không thiếu tiền, chỉ thiếu người tử tế!”
Tim tôi đập thình thịch, cả người cứng đờ.
— “Mẹ… mẹ nói gì vậy?” Tôi lắp bắp. “Con không hề—”
— “Cô còn chối à?”
Giọng bà cao vút, sắc lạnh. “Đồ nghèo thì tham! Thấy của quý là mắt sáng lên! Tôi đã nói rồi, loại người như cô sớm muộn cũng gây họa!”
Cả sảnh tiệc im phăng phắc.
Rồi tiếng xì xào bắt đầu lan ra như lửa gặp gió.
— “Con dâu ăn trộm à?”
— “Trời ơi, tiệc cưới mà xảy ra chuyện thế này…”
— “Nhìn là biết rồi, mặc váy rẻ tiền thế kia mà…”
Tôi quay sang Minh – chồng tôi – cầu cứu.
— “Anh Minh… anh biết em mà… em không bao giờ—”
Anh nhìn tôi.
Không giận dữ.
Không thương xót.
Chỉ là ánh mắt lạnh tanh, như nhìn một người xa lạ.
— “Nếu em không lấy, vậy để công an làm việc cho rõ ràng.”
Tôi chết lặng.
— “Anh… anh nói gì?”
Minh rút điện thoại ra, bấm số.
— “Alo, tôi báo mất tài sản giá trị lớn tại tiệc cưới. Nghi ngờ có hành vi trộm cắp.”
Mỗi từ anh nói ra như đóng thêm một cái đinh vào tim tôi.
Mẹ chồng khoanh tay, môi nhếch lên một nụ cười mỏng dính, đầy thỏa mãn.
— “Bắt ngay đi. Nhà này không thể chứa loại người như nó.”
Hai nhân viên bảo vệ khách sạn tiến lại gần tôi.
Tôi run rẩy lùi lại một bước.
— “Tôi không lấy! Tôi thề với trời đất là tôi không động vào sợi dây chuyền nào cả!”
Nhưng không ai nghe.
Cô dâu em chồng đứng trên sân khấu, mặt tái mét. Khách khứa bắt đầu rút điện thoại ra quay.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một sự thật đau đớn:
👉 Họ không cần biết tôi có lấy hay không.
Họ chỉ cần một cái cớ để nghiền nát tôi trước mặt mọi người.
Chưa đầy mười phút sau, công an đến.
Một anh công an hỏi thẳng:
— “Ai là người bị nghi ngờ?”
Mẹ chồng tôi không do dự nửa giây.
— “Nó.”
Minh gật đầu.
— “Vợ tôi.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười khô khốc, tuyệt vọng.
— “Được.” Tôi nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
— “Các anh cứ khám người tôi. Khám túi xách. Khám ngay tại đây.”
Cả sảnh tiệc nín thở.
Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói run run vang lên từ phía sau…
— “Khoan đã…”