Thưa mẹ chồng cũ…con xin trả chồng con lại cho mẹ!

“Con gái dạy mầm non thì biết gì mà lo toan nhà cửa? Lương tháng chưa bằng tiền tôi đi chợ! Mặt thì lúc nào cũng cúi gằm, làm sao làm chủ được gia đình này?” – tiếng mẹ chồng tương lai vang lên rõ mồn một sau tấm rèm nhà trai, khi tôi vừa bước vào với bó hoa cưới trên tay.

Tôi đứng sững.

Phía trong, bà vẫn tiếp tục:

“Tôi nói trước nhé, nó mà về đây làm dâu, tôi hành cho khỏi ngóc đầu lên được. Cưới gì mà chẳng có nổi mâm lễ cho ra hồn. Mẹ nó nhìn cũng không ra dáng trưởng giả, chắc bố mẹ cũng chỉ là công chức tép riu…”

Tôi siết chặt bó hoa trong tay, móng tay bấm vào lòng bàn đến bật máu. Phía bên kia, người mà tôi sắp gọi là chồng… im lặng.

Không một lời bảo vệ. Không một cái nắm tay. Anh chỉ khẽ cúi đầu, lặng lẽ đứng giữa mẹ và tôi — như hàng ngàn lần trước.

Tôi quay bước.

Tiếng xì xào bên ngoài bắt đầu vang lên khi tôi đi qua dãy bàn tiệc cưới. Cả họ nhà trai nhao nhao vì… xe nhà tôi vừa đỗ trước cửa. Ba chiếc Mercedes đen bóng, logo nhà hàng Hùng – Giang nổi bật sau kính. Ai cũng biết cái tên ấy: chuỗi nhà hàng nổi tiếng Hà Nội, chuyên phục vụ giới doanh nhân và chính khách.

Mẹ tôi bước xuống xe, lộng lẫy nhưng điềm tĩnh. Bố tôi theo sau, tay cầm một hộp quà lớn.

“Xin lỗi, nhưng nhà gái hôm nay có quà cưới.” – Mẹ tôi cười nhẹ, đặt xuống bàn một xấp phong bì dày cộp, hộp trang sức và 5 cuốn sổ đỏ tên tôi. “Coi như của hồi môn… nhưng thôi, trả về cho con gái tôi luôn.”

Một tiếng lớn vang lên. Mẹ chồng tương lai tái mặt. Chị em họ hàng bên nhà trai sững sờ. Người thì thầm: “30 cây vàng đó… trời đất ơi…”

Tôi bước lại, rút chiếc nhẫn cưới khỏi tay, đặt vào hộp.

“Con từng nghĩ chỉ cần yêu là đủ. Con không màng tiền bạc, không muốn khoe của. Nhưng nếu hôm nay, khi chưa cưới mà anh đã không thể đứng về phía em, thì sau này, ai sẽ bảo vệ em trước sóng gió?

Em không cần một người chồng chỉ biết cúi đầu. Cũng không cần một gia đình xem thường người khác vì nghề nghiệp.

Em… từ hôn.”

Tiệc cưới hôm ấy vẫn diễn ra. Nhưng không có cô dâu.
Chỉ có một chú rể đứng lặng, mắt đỏ hoe.
Một bà mẹ chồng nghẹn lời, không ngờ người mình khinh thường lại là ái nữ của đại gia ngầm đất Hà thành.

Và tôi — rời đi, đầu ngẩng cao, như một lời tuyên bố:

“Nghề giáo không sang, nhưng tự trọng và lòng tự tin… là thứ em chưa bao giờ thiếu.”

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *