Mẹ vợ lên chăm con ở cữ, lúc bà về thấy vợ dúi cho bọc đồ to tướng, tôi giật lại xem thì tung ra giữa nhà, thứ bên trong khiến tôi xấu hổ ê chề… nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho một sự thật mà tôi chưa từng dám nghĩ đến.

Mẹ vợ lên chăm con ở cữ, lúc bà về thấy vợ dúi cho bọc đồ to tướng, tôi giật lại xem thì tung ra giữa nhà, thứ bên trong khiến tôi xấu hổ ê chề… nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho một sự thật mà tôi chưa từng dám nghĩ đến.

Chúng tôi vừa đón con gái đầu lòng được hơn một tháng. Cuộc sống sau sinh có phần đảo lộn, nhất là với vợ tôi – cô ấy gầy rộc đi, thần sắc mệt mỏi, đêm nào cũng thức trắng trông con. Tôi cố gắng giúp nhưng thú thật, đàn ông vụng về, tôi chẳng giúp được là bao. Mọi việc chăm bé hầu như dồn hết lên vai vợ. Lúc ấy, mẹ vợ tôi từ quê lên chăm con gái ở cữ.

Tôi từng không quá thân thiết với mẹ vợ. Bà là người phụ nữ tần tảo, cứng rắn và hay để bụng. Nhưng lần này, khi bà lên giúp, tôi mới nhận ra: không có bà, chúng tôi chắc đã “v;;’ỡ trậ’;’n”.

Mỗi ngày, bà dậy từ 5h sáng, nấu cháo móng giò, nấu nước lá cho con gái xông, rồi tắm rửa, ru cháu, giặt cả chậu quần áo đầy. Nhà cửa sạch sẽ, mâm cơm luôn nóng hổi. Nhìn vợ tôi được nghỉ ngơi, tinh thần tươi tắn hơn, tôi không khỏi thầm biết ơn.

Ngày bà chuẩn bị về, vợ tôi bịn rịn lắm. Cô ấy lén lút gói một bọc to, dúi vào tay bà ngoài cửa. Tôi ngạc nhiên, hỏi là gì thì vợ bảo: “Có gì đâu anh, mấy bộ đồ với ít quà quê em gửi mẹ mang về.” Tôi vốn không nghi ngờ gì, chỉ thấy hơi tò mò vì bọc đó khá nặng.

Đúng lúc mẹ vợ vừa ra đến cửa, tôi theo ra tiễn.

Nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn thấy bà lúng túng giấu bọc quà ra sau, tim tôi khựng lại. Có cái gì đó sai sai.

Tôi bước tới, chìa tay:
– Để con xách giúp mẹ.

Bà từ chối ngay:
– Thôi thôi, mẹ xách được, có gì đâu.

Lúc đó, tôi thấy khó chịu. Không phải vì bọc quà, mà là cảm giác như đang bị che giấu điều gì đó trong chính nhà mình. Tôi không nghĩ ngợi thêm, đưa tay giật lấy túi mà chẳng chờ mẹ vợ đồng ý. Vợ tôi đứng trong nhà, giật mình hét lên:
– Anh… Đừng…!

Tôi đã lôi bọc đồ to tướng ấy ra giữa nhà. Vừa mở ra, cả căn phòng chết lặng.

Bên trong là… một loạt hộp sữa ngoại đắt tiền, vài bịch yến, nhân sâm, rồi cả phong bì dày cộp. Những thứ này, tôi chưa từng mua, vợ tôi cũng chẳng nhắc tới. Tôi cầm một phong bì lên, mở ra – toàn là tiền, không dưới 20 triệu.

Tôi quay sang vợ, giọng nghẹn lại:
– Em lấy đâu ra những thứ này?

Vợ tôi chết lặng. Mẹ vợ thì cúi gằm mặt, không nói gì.

Một lúc sau, vợ mới lí nhí:
– Là… chồng cũ của em gửi lên. Mấy lần ảnh chuyển tiền, gửi đồ… bảo để em chăm con, mẹ con sống cho đàng hoàng. Em không dám nói, vì sợ anh nghĩ ngợi…

Tôi nghe đến đây như sét đánh ngang tai.
– Chồng cũ? Em còn liên lạc với hắn?

– Anh nghe em nói đã! – Vợ òa khóc – Em không liên lạc gì cả. Tất cả là qua mẹ em. Anh ta chuyển đồ về quê, mẹ em đem lên thôi. Em cũng không muốn, nhưng mẹ bảo kệ, con ăn được thì cứ ăn, đừng sĩ diện. Mẹ giấu anh là vì…

Tôi ngồi phịch xuống ghế, tim loạn nhịp. Cái cảm giác vừa nhục nhã vừa tức giận bóp nghẹt tôi.

Nhưng đó chưa phải là cú sốc cuối cùng.

Tối hôm đó, khi tôi hỏi thẳng mẹ vợ tại sao làm vậy, bà nhìn tôi, ánh mắt rắn rỏi:
– Vì con gái tôi khổ quá. Nó lấy anh mà không được sung sướng gì. Cưới nhau hai năm, anh đi sớm về khuya, chăm con thì vụng. Tôi thấy rõ nó gồng mình sống cho vừa lòng anh, vừa lòng nhà chồng. Mà nhà ngoại thì nghèo. Thằng chồng cũ của nó giờ giàu, có lòng giúp thì tôi nhận. Tôi không cần biết anh nghĩ gì. Tôi chỉ cần con gái tôi và cháu tôi được sống tử tế!

Tôi không nói gì được nữa. Lặng câm.

Cái cảm giác bị xúc phạm, bị coi là kẻ bất tài yếu kém cứ âm ỉ cháy trong tôi. Nhưng xen giữa cơn giận là nỗi tủi thân. Phải chăng, tôi quá vô tâm? Phải chăng, tôi chưa làm tròn trách nhiệm người chồng, người cha?

Đêm đó, tôi nhìn con gái bé xíu nằm ngoan trên tay mẹ nó, lòng ngổn ngang. Tôi không biết nên giận, nên tha thứ hay nên rút lui. Nhưng tôi hiểu, có những sự thật khi phơi bày ra rồi… thì lòng tin không bao giờ lành lặn lại được như xưa.

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *