“Các chú ở lại cố gắng vượt qua anh mệt quá rồi”

“Các chú ở lại cố gắng vượt qua anh mệt quá rồi”

Chiều muộn trên vịnh Hạ Long, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, nhuộm cả mặt nước lấp loáng. Đoàn người từ xí nghiệp xe buýt của anh Thơm, gồm cả tài xế lẫn gia đình, nô nức bước lên tàu Hòn Xanh. Tiếng cười nói rộn ràng, trẻ con chạy nhảy, người lớn chụp ảnh, ai cũng háo hức với chuyến đi ba ngày đầy hứa hẹn.
Tàu Hòn Xanh lướt êm trên sóng, hướng ra vịnh. Những khối đá vôi kỳ vĩ trồi lên giữa biển, như những người khổng lồ lặng lẽ canh giữ. Mọi người trầm trồ, chỉ trỏ, chụp ảnh, không ai để ý bầu trời đang dần tối sầm. Chỉ trong chớp mắt, một cơn giông bất ngờ ập đến. Gió rít như quỷ dữ, sóng vỗ điên cuồng, chiếc tàu nhỏ bé chao đảo dữ dội. Tiếng hét vang lên, xen lẫn tiếng trẻ con khóc ré. Anh Thơm, đang đứng trên boong cùng ba người khác – chú Ba, một tài xế già chưa kịp phản ứng thì tàu lật úp.

Nước biển lạnh buốt nuốt chửng mọi thứ. Anh Thơm bị sóng đánh, nhưng may mắn nổi lên ngay, tay bám chặt một chiếc ghế gỗ trôi nổi. Thấy chú Ba cùng vài người nữa cũng đang chới với, anh Thơm hét, giọng lạc đi trong tiếng gió gào: “Cố lên! Bám chặt vào!” Xa xa, con tàu Hòn Xanh đã chìm khuất, chỉ còn vài mảnh vụn trôi lềnh bềnh.
Họ lênh đênh trên biển, sóng lớn không ngừng xô đẩy. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Sức lực dần cạn kiệt. Chú Ba, người đàn ông gần 60 bắt đầu đuối sức. Đôi mắt ông mờ đi, hơi thở nặng nhọc. “Tôi mệt lắm rồi…” chú thều thào, tay dần lỏng ra. “Chắc số tôi đến đây thôi… tôi buông đây…”

Anh Thơm hoảng hốt, vươn người nắm lấy tay chú Ba. “Ông ơi ông! Đã thoát được rồi, gắng lên một tí! Sống rồi!” Giọng anh run run, vừa khích lệ, vừa như van xin. Chú Ba nhìn anh, ánh mắt đục mờ nhưng vẫn cố nở một nụ cười yếu ớt. “Thơm… mà;;y tốt lắm… nhưng ta;;o… không nổi nữa…” Tay ông tuột khỏi ghế gỗ, thân hình chìm dần xuống làn nước đen ngòm…

…“Chú ơi…!” – anh Thơm hét lớn, vươn tay trong tuyệt vọng nhưng chỉ còn lại khoảng không trống rỗng. Sóng cuốn phăng chú Ba đi như thể ông chưa từng tồn tại.

Tiếng khóc nghẹn nghẽo vang lên từ người đàn ông trẻ bám vào thanh gỗ bên cạnh: “Chú Ba… chú đừng bỏ cháu mà…”

Không ai nói gì nữa. Cái chết quá gần, quá thật. Trên mặt biển đỏ quạch bởi hoàng hôn và máu của số phận, chỉ còn ba người đàn ông – anh Thơm, Hùng và Nghĩa – bám vào một thanh gỗ dài, mặt ai cũng nhăn nhúm vì lạnh và kiệt sức.

Anh Thơm thở gấp, mắt đã mờ đi. Đôi tay phồng rộp vì ngâm nước mặn quá lâu. Trong ngực anh, trái tim đập gấp gáp, như báo hiệu cơ thể sắp đến giới hạn cuối cùng. Mỗi lần sóng táp lên, anh lại nhắm nghiền mắt, cố giữ nhịp thở.

“Các chú… ở lại cố gắng vượt qua nhé…” – Anh Thơm cất giọng, yếu ớt nhưng rành rọt.

Hùng hoảng hốt: “Anh Thơm! Anh định làm gì vậy?”

Ánh mắt anh Thơm nhìn xa xăm về phía đường chân trời – nơi thấp thoáng ánh đèn của bờ. Cách đó chừng hai mươi mét, một chiếc áo phao trôi dạt. Anh đã buộc nó quanh bụng mình từ đầu, nhưng giờ… đôi tay không thể níu giữ sự sống thêm nữa.

Anh cố gượng cười, bàn tay buông thanh gỗ, người bắt đầu trôi xa dần khỏi ba người kia. “Anh mệt quá rồi… Xin lỗi…”

“Không! Anh ơi! Quay lại đi!” – Nghĩa gào lên, nước mắt lẫn nước biển làm mặn cả miệng.

Anh Thơm không đáp nữa. Bàn tay anh khẽ vẫy một lần cuối – như lời chào, như một cú vỗ vai động viên. Rồi, cơ thể anh chậm rãi chìm xuống.

Đêm ấy, biển nuốt chửng một phần của đoàn người đã từng cười vang trên tàu Hòn Xanh. Sáng hôm sau, khi đội cứu hộ đến nơi, chỉ còn hai người sống sót lả đi vì đói, lạnh và kiệt sức – Hùng và Nghĩa.

Họ khóc, không phải chỉ vì sống sót, mà vì đã mất quá nhiều.

Vài ngày sau, thi thể chú Ba được tìm thấy, nhưng anh Thơm thì vẫn mất tích. Trong lễ truy điệu giản dị được tổ chức ở bến cảng, đứa con trai 7 tuổi của anh đứng ngơ ngác nhìn ảnh bố trên bàn thờ, miệng hỏi nhỏ:

– Bố con đâu rồi, mẹ?

Người vợ trẻ của anh Thơm ôm con vào lòng, không trả lời. Chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá, nhẫn tâm và không hối lỗi.

Và đâu đó ngoài khơi, một chiếc áo phao vẫn trôi lững lờ…

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *