Hạnh muốn làm cô giáo, nhưng ước mơ của em mãi dang dở ở tu;;ổi 18…

Hạnh muốn làm cô giáo. Từ năm học lớp 3, khi lần đầu tiên được cô cho lên bảng hướng dẫn các bạn làm toán, em đã thấy tim mình run lên vì hạnh phúc. Em cẩn thận viết từng nét phấn, quay lại thấy cô giáo gật đầu, còn các bạn thì nhìn em bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Từ đó, em thường ngồi học một mình dưới ánh đèn dầu, vừa làm bài vừa tự giảng như đang đứng trước một lớp học tưởng tượng.

Hạnh sinh ra ở vùng quê nghèo, nơi đất còn nứt nẻ và bữa ăn nhiều rau hơn gạo. Ba em mất sớm trong một lần đi làm phụ hồ thuê ở miền Nam. Mẹ em – một người đàn bà nhỏ thó, gầy quắt – một mình bươn chải nuôi Hạnh ăn học.

Ngày Hạnh đỗ vào Trường Cao đẳng Sư phạm với số điểm gần như tuyệt đối, cả xóm xôn xao. Mẹ em khóc, ôm em vào lòng, nói:

“Mẹ không có gì, chỉ có con là hy vọng.”

Nhưng đúng lúc ấy, tin dữ ập đến: mẹ em bị suy thận giai đoạn cuối. Việc chạy chữa rất tốn kém. Căn nhà lợp tôn đã bán, con trâu cày cũng đã không còn.

Hạnh cầm giấy báo trúng tuyển, đứng lặng bên giường bệnh, rồi lặng lẽ xếp lại vào ngăn tủ.

Em đi làm công nhân may, rồi phụ bán cơm. Mỗi tháng tích góp gửi về quê thuốc men cho mẹ.

Ước mơ làm cô giáo – được đứng trước bục giảng, mặc áo dài, cầm phấn trắng – dần trở thành ký ức.

Năm Hạnh 22 tuổi, mẹ em mất. Trong chiếc hộp gỗ nhỏ nơi mẹ để lại, có một tờ giấy học bổng cũ, một bức thư mẹ viết chưa kịp gửi:

“Con à, nếu một ngày nào đó mẹ không còn nữa, con hãy đi học lại. Làm cô giáo, vì đó là giấc mơ của con, và cũng là điều mẹ ước cho con…”

Nhưng Hạnh khi ấy đã không thể quay lại được nữa. Gánh nặng cuộc sống đã thay màu ước mơ. Em tiếp tục làm việc, sống đơn giản và hiền lành như một cơn gió.

Nhiều năm sau, người ta thấy ở lớp học tình thương đầu làng có một cô gái trẻ, không bảng lương, không biên chế, vẫn kiên nhẫn dạy chữ cho lũ trẻ bán vé số, lượm ve chai.

Lũ nhỏ gọi em là “cô Hạnh”.
Và em chỉ mỉm cười.
Vì có lẽ, dù không ở bục giảng lớn, nhưng cuối cùng Hạnh cũng đã trở thành cô giáo.
Dưới ánh chiều muộn, giữa những tiếng ê a đánh vần, ước mơ năm 18… vẫn sống.

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *