Nghe tin vợ cũ cưới gã chồng từng làm bảo vệ ở công ty cũ, tôi cười đắc ý liền đưa vợ mới là con gái Giám Đốc tới dự để s//ỉ nh//ục vợ cũ, ai ng:ờ vừa nhìn thấy chú rể vợ tôi ru:n b:ần b:ật rồi ng//ất ngay tại chỗ… còn tôi thì trắng tay ngay sau đó…

Nghe tin vợ cũ cưới gã chồng từng làm bảo vệ ở công ty cũ, tôi cười đắc ý liền đưa vợ mới là con gái Giám Đốc tới dự để s//ỉ nh//ục vợ cũ, ai ng:ờ vừa nhìn thấy chú rể vợ tôi ru:n b:ần b:ật rồi ng//ất ngay tại chỗ… còn tôi thì trắng tay ngay sau đó…

Trong thế giới kinh doanh, người ta thường nói “hào quang không dành cho kẻ đứng yên”. Nhưng với tôi, hào quang là thứ tôi đã chi/ếm đo/ạt được từ 5 năm trước, khi quyết định r/ũ b/ỏ Lan – người vợ tào khang từ thủa hàn vi – để cưới con gái của Giám đốc sở tại.

Ngày nhận được thiệp mời cưới của vợ cũ, tôi không nhịn được mà bật cười sảng khoái. Nghe phong thanh từ mấy người bạn cũ, chồng mới của Lan chỉ là một gã từng làm bảo vệ ở công ty cũ của tôi. Một gã lương ba cọc ba đồng.

“Thật đúng là nồi nào úp vung nấy,” tôi đắc ý nghĩ thầm. Để s/ỉ nh/ục Lan một cách triệt để, tôi yêu cầu vợ mình – Minh Anh, tiểu thư đài các và cũng là “tấm vé đổi đời” của tôi – phải diện bộ đồ đắt nhất, mang trang sức lộng lẫy nhất để cùng tôi tới dự đám cưới. Tôi muốn Lan thấy rằng, việc cô ấy bị tôi bỏ rơi là điều tất yếu, vì cô ấy mãi mãi chỉ thuộc về tầng lớp đ/áy của xã hội.

Đám cưới được tổ chức tại một trung tâm hội nghị xa hoa bậc nhất thành phố. Tôi hơi khựng lại một chút khi thấy dàn siêu xe đậu kín lối vào, nhưng rồi tự trấn an: “Chắc là Lan đi vay mượn hoặc thuê chỗ này để ‘lòe’ thiên hạ thôi”.

Bước vào sảnh, tôi nắm chặt tay Minh Anh, ưỡn ngực kiêu hãnh. Gặp lại mấy người đồng nghiệp cũ, tôi cố tình nói to: “Chào mọi người! Nghe nói Lan cưới anh bảo vệ nên tôi tới chúc phúc chút ít. Tiện thể giới thiệu với mọi người, vợ tôi vừa được bố tặng cho căn biệt thự…”

Những người xung quanh không cười. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm, có chút thư/ơng hạ/i, có chút nín nhịn. Nhưng tôi quá mải mê với sự đắc ý của mình nên chẳng buồn bận tâm.

Khi nhạc lễ vang lên, chú rể bước ra từ phía sau màn che. Tôi nheo mắt nhìn, nụ cười m/ỉa m/ai đã chực chờ trên môi. Nhưng rồi, nụ cười ấy đông cứng lại. Đúng lúc tôi đang bàng hoàng, Minh Anh – vợ tôi – bỗng buông tay tôi ra, r/un rẩ/y rồi s/ố/c ng//ất..

…Cả sảnh tiệc chợt náo loạn.

Minh Anh đổ gục xuống nền đá cẩm thạch, mặt tái mét, hơi thở dồn dập. Tôi cuống cuồng gọi nhân viên y tế, nhưng ánh mắt tôi vẫn dán chặt lên chú rể – người đàn ông vừa bước ra trong tiếng nhạc trang trọng.

Hắn… không phải “gã bảo vệ quèn” như tôi tưởng.

Bộ vest may đo vừa vặn, dáng người thẳng tắp, thần thái điềm tĩnh đến lạnh lùng. Và quan trọng nhất — khuôn mặt ấy tôi quen đến ám ảnh.

Tổng Giám đốc tập đoàn mẹ của công ty cũ, người từng xuất hiện đúng một lần trong buổi thanh tra nội bộ năm đó.

Là người đã đích thân ký quyết định sa thải tôi.

Tôi lùi lại một bước.
Tai ù đi.
Cổ họng khô khốc.

Một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sân khấu:

– “Cảm ơn mọi người đã tới dự lễ cưới của tôi và Lan.”

Lan… vợ cũ tôi… bước ra bên cạnh anh ta.

Cô mặc váy cưới đơn giản nhưng tinh tế, gương mặt bình thản, ánh mắt không còn chút uất ức hay tự ti của người phụ nữ từng cúi đầu vì tôi năm xưa. Khi ánh mắt Lan lướt qua tôi, cô khẽ gật đầu, như chào một… người xa lạ.

Tôi run rẩy hỏi một đồng nghiệp cũ đứng cạnh:

– “Cái… cái người kia… là ai?”

Người đó nhìn tôi, thở dài:

– “Anh không biết à? Anh ấy là ông Lâm, Chủ tịch điều hành khu vực. 5 năm trước từng… cải trang làm bảo vệ để khảo sát nội bộ công ty.”

Một tiếng “ầm” như sét đánh nổ tung trong đầu tôi.

Tôi nhớ ra rồi.

Năm đó, chính tôi là người chỉ tay quát mắng, ép ông ấy trực đêm thay ca, còn gọi là ‘đồ ăn hại’ trước mặt Lan. Lan từng kéo tay tôi, thì thầm: “Anh đừng nói vậy, em thấy chú ấy rất đàng hoàng”.

Tôi đã gạt phắt đi:
– “Em bênh cái thằng bảo vệ rách việc ấy làm gì?”

Hóa ra… người đàn ông tôi khinh thường, chính là người nắm sinh mệnh sự nghiệp của tôi trong tay.

Trên sân khấu, ông Lâm nắm tay Lan, giọng trầm xuống:

– “Cũng nhân đây, tôi xin thông báo một việc nhỏ. Kể từ hôm nay, tập đoàn chúng tôi chấm dứt toàn bộ hợp đồng hợp tác với công ty của bố vợ cũ tôi.”

Cả sảnh xôn xao.

Tôi quay phắt sang nhìn Minh Anh vừa được dìu tỉnh lại. Cô mở mắt, vừa nghe câu đó đã bật khóc nức nở.

– “Không… không thể nào…”

Nhưng chưa kịp phản ứng, điện thoại tôi rung liên hồi.

Tin nhắn.
Email.
Cuộc gọi dồn dập.

Hủy hợp đồng.
Rút vốn.
Ngừng dự án.

Chỉ trong 15 phút, mọi mối quan hệ mà tôi dựa vào nhà vợ để tồn tại… đồng loạt sụp đổ.

Tôi hiểu rồi.

Lan không cưới để trả thù.
chỉ bước tiếp, còn tôi tự tay dìm mình xuống đáy.

Khi lễ cưới kết thúc, tôi cố chen lên, giọng khàn đặc:

– “Lan… anh…”

Cô nhìn tôi, ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn:

– “Anh yên tâm. Em không hận anh.
Chỉ là… từ đầu đến cuối, anh chưa từng xứng đứng chung một khung hình với tụi em.”

Nói rồi, Lan khoác tay chồng rời đi giữa tiếng vỗ tay chúc phúc.

Tôi đứng lại, trong bộ vest đắt tiền nhưng trắng tay đúng nghĩa.

Hào quang tôi từng chiếm đoạt…
hóa ra chỉ là ánh đèn tạm bợ mượn từ người khác.

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *