Chồng về quê để ta::ng bố nhưng “m::ất tí::ch”, vợ mang hai con g::ái đi tìm thì phát hiện một sự thật t::àn nh::ẫn: Chồng lấy vợ lẽ. C::ay đ::ắng nhất là bị mẹ chồng mỉ::a m::ai: “Con tôi không thiếu vợ, nhà tôi chỉ cần cháu trai”, người phụ nữ đ::au đ::ớn ô::m 2 con b::ỏ đ::i. Để rồi 15 năm sau….

Chồng về quê để ta::ng bố nhưng “m::ất tí::ch”, vợ mang hai con g::ái đi tìm thì phát hiện một sự thật t::àn nh::ẫn: Chồng lấy vợ lẽ. C::ay đ::ắng nhất là bị mẹ chồng mỉ::a m::ai: “Con tôi không thiếu vợ, nhà tôi chỉ cần cháu trai”, người phụ nữ đ::au đ::ớn ô::m 2 con b::ỏ đ::i. Để rồi 15 năm sau….

Trời mưa tầm tã, những hạt mưa quất vào mặt rát buốt như kim châm, nhưng không đau bằng nỗi lo lắng đang thiêu đốt tâm can Thu. Đã hai tuần nay, kể từ ngày chồng cô – Hùng – về quê lo liệu đá::m ta:;ng cho bố chồng, anh hoàn toàn bặt vô âm tín. Không thể có cách nào liên lạc với chồng…

Sốt ruột, Thu quyết định xin nghỉ làm, đèo hai đứa con gái s::inh đôi mới lên 5t về quê tìm chồng. Trong đầu cô vẽ ra đủ viễn cảnh kinh khủng: anh bị t:;ai n:;ạn, anh ốm li:;ệt giư:;ờng… Nhưng cô đâu ngờ, sự thật đang chờ cô còn tàn khốc hơn cả cái ch::ết.

Chiếc xe khách dừng lại ở đầu làng. Thu tay xách nách mang, dắt hai con đi bộ vào con ngõ quen thuộc dẫn đến dinh cơ bề thế của nhà chồng. Nhà chồng Thu nổi tiếng giàu nhất vùng, kinh doanh gỗ lạt, tiền tiêu không hết. Nhưng trái ngược với không khí ta::ng thươ::ng ảm đạm mà cô hình dung sau đ:;ám ta:;ng bố, căn nhà lại đang… rộn ràng tiếng cười nói, tiếng cụng l::y chan chát.

Thu sững lại trước cổng. Bên trong sân, Hùng – người chồng “mất tích” của cô – đang mặc bộ quần áo bảnh bao, tay nâng l::y rư:;ợu, mặt đ:;ỏ gay cười nói hỉ hả. Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ trẻ măng, bụ::ng bầ:;u vượt mặt, được mẹ chồng cô chăm chút từng thìa yến sào.

– “Chúc mừng sếp Hùng nhé! Sắp có quý tử nối dõi tông đường rồi! Phen này cụ tổ dưới suối vàng cũng mát mặt!” – Tiếng một người họ hàng oang oang.

Thu ch:;ết lặng. Chiếc túi xách trên tay rơi bịch xuống đất. Tiếng động làm mọi người trong sân quay ra nhìn.

– “Hùng… Anh…” – Thu lắp bắp, nước mắt trào ra.

Hùng thoáng chút bối rối, nhưng rồi anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, đặt ly rượu xuống. Mẹ chồng cô – bà Phán – thì chẳng hề giật mình, bà ta thong thả lau miệng, bước ra nhìn Thu và hai đứa cháu gái với ánh mắt sắ:;c lẹm như d:ao c:au.

– “Cô về rồi đấy à? Tôi định mấy hôm nữa xong việc thì báo cho cô, nhưng cô về rồi thì tôi nói luôn cho tiện.”

Bà Phán hất hàm về phía người phụ nữ đang ma:ng b:;ầu: – “Đây là Mai, vợ mới của thằng Hùng. Nó si:êu â:m rồi, con tr::ai, là cháu đích tôn của cái dòng họ này. Còn cô, 7 năm trời chỉ biết đẻ ra hai con vịt giời, nhà này giàu nứt đố đổ vách nhưng không thể tuy:ệt t;ự được.”

Thu nghe từng lời như từng nhát d/a/o cắm thẳng vào ngực. Hai đứa con gái nắm chặt tay mẹ, ngơ ngác nhìn người lớn đang nói những lời mà chúng chưa đủ tuổi để hiểu, chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo và thù địch bao quanh.

Hùng đứng đó. Người đàn ông từng thề non hẹn biển với cô, giờ im lặng như một kẻ xa lạ. Không một lời xin lỗi. Không một ánh nhìn day dứt.

Thu bỗng bật cười. Nụ cười khô khốc, chát đắng.

“Thì ra… anh ‘mất tích’ là để cưới vợ mới, sinh con trai.”
Cô nhìn thẳng vào Hùng, giọng run nhưng dứt khoát:
“Anh nhớ cho kỹ, hôm nay là anh tự tay vứt bỏ vợ con.”

Mẹ chồng cười khẩy:
“Đừng nói nặng lời thế. Con tôi không thiếu vợ. Nhà này chỉ cần cháu trai. Hai con bé kia… nuôi lớn cũng chỉ là con nhà người ta.”

Thu cúi xuống, ôm chặt hai con vào lòng. Không khóc, không van xin. Cô quay người, bước ra khỏi cổng nhà ấy trong cơn mưa lạnh cắt da. Sau lưng, cánh cổng sắt khép lại đánh “rầm” – như chôn vùi 7 năm hôn nhân vào quá khứ.

Đêm đó, ba mẹ con ngủ nhờ bến xe huyện. Thu lấy áo khoác che cho con, còn mình thì thức trắng. Cô tự nhủ:
Chỉ cần còn hai con, mình nhất định sống được.


15 năm sau

Thành phố rực rỡ ánh đèn. Trong hội trường lớn của một bệnh viện quốc tế, buổi lễ vinh danh các bác sĩ trẻ xuất sắc đang diễn ra trang trọng.

MC cất giọng rõ ràng:
“Xin chúc mừng bác sĩ Nguyễn Minh Anh và bác sĩ Nguyễn Minh Hà – cặp song sinh hiếm hoi cùng tốt nghiệp loại Xuất sắc, hiện công tác tại khoa Nhi và khoa Tim mạch!”

Cả khán phòng vang lên tràng pháo tay dài không dứt.

Hai cô gái cao ráo, gương mặt sáng sủa, bước lên sân khấu trong áo blouse trắng. Ở hàng ghế đầu, Thu ngồi lặng người, nước mắt rơi không ngừng. Người phụ nữ năm xưa gầy gò trong mưa giờ tóc đã điểm bạc, nhưng ánh mắt rạng ngời tự hào.

Ít ai biết, 15 năm trước, Thu từng làm công nhân may ban ngày, tối rửa bát thuê, nhận may gia công về đêm để nuôi hai con ăn học. Có những hôm kiệt sức ngất xỉu bên máy may. Nhưng cô chưa từng để con nghỉ học một buổi nào.

Cũng trong buổi lễ ấy, ở một góc khuất cuối hội trường, Hùng đứng chết lặng.

Công ty gỗ nhà anh đã phá sản từ lâu. Đứa con trai “nối dõi” được cưng chiều nay bỏ học, dính vào cờ bạc, nợ nần chồng chất. Mẹ anh – bà Phán – tóc bạc lưng còng, phải bán nhà trả nợ cho cháu nội.

Hùng nhìn hai cô gái trên sân khấu, tim quặn thắt. Anh nhận ra ngay – đôi mắt ấy, sống mũi ấy… là con mình.

Anh run run tiến lại gần Thu sau buổi lễ.
“Thu… cho anh… cho anh nhận con được không?”

Thu quay lại. Ánh mắt bình thản đến lạnh người.
“Anh là ai?”

Hai cô gái đứng cạnh mẹ, lịch sự gật đầu chào một người đàn ông xa lạ.

Thu mỉm cười, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
“15 năm trước, anh đã chọn cháu trai. Còn tôi, tôi chọn các con. Bây giờ, chúng tôi sống rất tốt. Không cần anh nhận.”

Nói rồi, Thu khoác tay hai con, bước đi giữa ánh đèn rực rỡ.

Phía sau, Hùng quỵ xuống ghế, ôm mặt khóc nức nở.

Có những gia đình tan vỡ vì trọng nam khinh nữ.
Và có những người phụ nữ, khi bị dồn đến tận cùng, lại nuôi con gái mình thành cả một niềm kiêu hãnh.

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *