Chồng x/in vợ một đêm cuối trước khi l//y h//ôn, điều anh ta làm sau đó khiến cô vù/ng vẫ/y b/ỏ ch/ạy trong h/oảng lo/ạn…

Chúng tôi đã sống cùng nhau tám năm, yê/u nhau từ những ngày còn tay trắng. Vậy mà cuối cùng, điều níu giữ mối quanhe này chỉ còn là một tờ giấy – và cả hai đều đồng ý rằng, l//y hô//n là cách nhẹ nhàng nhất để giả/i tho/át.

Tôi không oá//n trá///ch, cũng không đa///u đớ///n nữa. Có lẽ khi những tổ//n thư//ơng chồng chất đủ lâu, con người ta sẽ học cách bình thản bước đi, như một cánh chim cuối chiều mỏi cánh tìm bầu trời mới.

Ngày ký đơn l//y h//ôn, anh nhìn tôi rất lâu rồi khẽ nói:
– Em có thể ở lại đây một đêm không? Đêm cuối, coi như để tiễn nhau thật nhẹ nhàng…

Tôi lưỡng lự. Dù sao đây cũng từng là nhà. Từng là nơi tôi cười, kh/óc, ng/ã gụ/c rồi lại đứng lên. Tôi gật đầu, vì nghĩ rằng… dù kết thúc, cũng nên kết thúc một cách tử tế.

Chúng tôi ăn tối cùng nhau như những người bạn cũ. Anh mở chai rư///ợu vang mà tôi thích nhất, bật bản nhạc nhẹ mà chúng tôi từng hay nghe. Không khí trong nhà ấm áp lạ thường, đến mức khiến tôi bối rối, không biết mình đang ở trong một lời chia tay, hay đang sống lại một ký ức cũ.

Tôi ngủ sớm, trong căn phòng mà giờ đã trở nên x/a l/ạ. Nhưng khoảng 5 giờ sáng, tôi giậ//t mìn//h tỉnh dậy bởi cảm giác l/à l/ạ trong không khí – một thứ lạn/h lẽ/o không rõ tên.
Tôi bước ra khỏi phòng, định đi lấy nước thì phát hiện đèn trong phòng khách vẫn sáng. Tiếng nhạc vẫn vang lên khe khẽ, nhưng anh không có ở đó.

Tôi mở cửa phòng làm việc – căn phòng mà anh từng c//ấm tôi bước vào sau một lần c//ãi nh//au. Cánh cửa mở ra… và tôi như đô/ng cứ/ng lại…

… Mùi sơn dầu, giấy cũ và một chút gì đó rất thân quen xộc vào mũi. Căn phòng không tối như tôi tưởng, mà ngập tràn ánh đèn vàng dịu nhẹ. Trên bức tường đối diện là hàng chục bức tranh sơn dầu – tất cả đều là tôi.

Là tôi cười nghiêng đầu bên ô cửa sổ mùa xuân. Là tôi giận dỗi quay lưng trong một chiều mưa. Là tôi ngồi đọc sách dưới ánh nắng nhạt đầu đông, hay lặng lẽ gục đầu ngủ trên bàn làm việc lúc nửa đêm. Có cả bức tranh tôi mặc váy cưới, gương mặt rạng rỡ mà chính tôi đã quên mình từng có ánh mắt rực rỡ đến thế.

Tôi bước chậm về phía giá vẽ. Trên đó, vẫn còn một bức tranh đang dang dở – là tôi của hiện tại, ngồi cô độc bên hiên nhà, ánh mắt nhìn xa xăm, mái tóc có vài sợi bạc nhẹ bay trong gió.

Tôi quay người. Anh đang đứng ở cửa, tay cầm ly rượu đã vơi một nửa. Mắt anh đỏ hoe, giọng khàn đi:

– Anh biết mình không còn giữ được em, nhưng… anh không thể để em đi mà không giữ lại chút gì. Từng khoảnh khắc của em, anh đều cố ghi lại… vì đó là cách duy nhất để anh không quên được mình đã từng may mắn thế nào.

Tôi nghẹn lời. Tất cả oán giận, tổn thương, những đêm dài mất ngủ và giọt nước mắt âm thầm… bỗng dưng nhòa đi như chưa từng tồn tại.

Tôi hỏi khẽ:

– Vậy tại sao… anh vẫn đồng ý ly hôn?

Anh cười buồn:

– Vì anh yêu em. Và anh không muốn giữ em lại trong một cuộc hôn nhân mà em phải chịu đựng.

Tôi im lặng thật lâu. Ngoài khung cửa, trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên rón rén bò qua khe rèm, hắt vào căn phòng chất đầy yêu thương mà tôi chưa từng biết đến.

Sáng hôm đó, tôi rời khỏi căn nhà – không mang theo gì ngoài một bức tranh chưa vẽ xong. Và từ giây phút ấy, tôi hiểu: có những yêu thương, không cần giữ lại bên mình, cũng đủ để sống nhẹ nhàng suốt một đời.

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *