“Hãy nói với mẹ giúp em…mẹ ơi con thương mẹ lắm, con nhớ mẹ lắm mẹ hãy sống thật khỏe nhé”…

Cơn bão qua, con không về nữa

Chiều hôm đó, trời đổ mưa như trút. Gió rít từng cơn, bầu trời xám xịt như báo hiệu điều chẳng lành. M – chàng trai 25 tuổi, vừa tan ca trực cứu hộ. Anh chưa kịp về nhà, chưa kịp ăn bữa cơm chiều mẹ để dành, thì trên đường qua đoạn dốc gần trường tiểu học, anh thấy một cây xà cừ to bị bão quật ngã, chắn ngang con đường chính.

Dòng người dần ùn lại. Xe cộ không thể đi qua. Người dân loay hoay, ai cũng ngại lao ra vì trời vẫn mưa to, gió vẫn quật tơi bời. Không một ai bảo ai, nhưng tất cả đều dừng lại… chờ.

Chỉ có M không chờ.

Không cần nghĩ ngợi, anh dựng xe vào lề, lao ra giữa mưa gió, bắt đầu kéo những cành to ra khỏi mặt đường. Tay không, không cưa, không rìu, chỉ có đôi găng tay cứu hộ cũ đã sờn, M miệt mài dọn từng cành, từng nhánh. Mỗi khi một đoạn đường được mở ra, anh lại cười nhẹ, rồi tiếp tục. Không ai kêu gọi anh làm thế. Nhưng anh từng nói: “Nếu mình không làm, ai làm? Người ta kẹt lại, tai nạn xảy ra thì sao?”

Chẳng ai ngờ, một cành cây lớn bị gió đẩy nghiêng mất thăng bằng, bất ngờ rơi xuống. Tiếng rắc vang lên rất khẽ giữa tiếng mưa, tiếng gió – nhưng đủ để khiến mọi người quay lại.

Khi người ta chạy tới thì đã muộn. Cành cây đè lên nửa người M, đôi mắt anh vẫn mở, như đang nhìn trời.

Tin dữ đến như sét đánh ngang tai. Mẹ anh – cô Hồng – chạy đến hiện trường khi người ta vẫn đang đưa con trai bà ra khỏi đống cây đổ.
“M ơi… sao con lại làm thế? Sao con không về với mẹ?”

Bà gào lên giữa cơn mưa vẫn chưa dứt. Gào như xé ruột gan. Bao nhiêu năm nuôi con khôn lớn, có ai ngờ ngày con đi lại là vì cứu người khác. Người dân xung quanh ai cũng xót, ai cũng rơi nước mắt. Có người thầm nói: “Nó tốt quá, mà trời chẳng thương…”

Hôm đó, mưa rơi suốt cả buổi chiều như khóc tiễn M đi.

Một tuần sau, người ta dựng lên nơi ấy một tấm bia nhỏ, ghi dòng chữ: “Nơi đây, một chàng trai đã nằm xuống vì lòng tốt. Tên anh là M – người đã không quay lưng với khổ đau của người lạ.”

Mẹ M vẫn thường ngồi bên đó mỗi chiều, nhìn tấm bia, nhìn con đường giờ đã thông thoáng, và thầm thì: “Con trai mẹ là người tốt. Nhưng giá như… con về nhà ăn cơm với mẹ trước đã.”

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *