Chỉ vì mâm cơm, vợ c//ãi nh//au với mẹ, tôi thẳng chân đ////ạp vợ để rồi â/n hậ/n suốt đời…

Chỉ vì mâm cơm, vợ c//ãi nh//au với mẹ, tôi thẳng chân đ////ạp vợ để rồi â/n hậ/n suốt đời…

Ngày hôm đó, tôi đi làm về muộn. Trời vừa sẩm tối, mưa lắc rắc ngoài hiên. Vừa dựng xe trước sân, tôi đã nghe tiếng c//ãi v//ã vang ra từ trong bếp. Tiếng mẹ tôi g//ay g//ắt, còn giọng vợ thì nghèn nghẹn. Tôi bước vào, thấy mâm cơm đã dọn xong, nhưng thức ăn chỉ có mỗi bát canh rau, đĩa trứng rán và bát cá kho nhỏ. Mẹ tôi ngồi khoanh tay nhìn vợ chằm chằm.

“Con dâu gì mà lo cơm chẳng ra cơm thế này hả? Nhà này thi//ếu th//ốn gì đâu mà nấu thế này cho chồng con ăn?” – mẹ tôi trá///ch.

Vợ tôi cúi mặt, giọng ru/n ru/n:

“Mẹ, hôm nay con đi đón bé về muộn, rồi bé lại s//ốt, con chưa kịp đi chợ…”

Mẹ tôi đ//ập tay xuống mâm cơm, ghế xê dịch kêu “két” một tiếng:

“Ngày nào cũng lý do lý trấu, cô đúng là ch/ẳng r/a g/ì. Hồi xưa tôi nuôi ba đứa con, vẫn lo cho cả nhà no đủ, cô thì chỉ mỗi thằng bé mà cũng than.”

Tôi ngồi xuống, chưa kịp gắp miếng nào thì nghe vợ lí nhí:

“Con xi/n lỗ/i mẹ, nhưng mẹ cũng hiểu giúp con, con đi làm về muộn, con cũng m/ệt…”

Tiếng “m//ệt” vừa dứt, tôi gi//ận s//ôi lên. Trong đầu tôi nghĩ: “Cô ấy d/ám c//ãi lại mẹ mình?”. Cơn t///ức g///iận b//ốc lên, tôi đứng bật dậy, không kịp suy nghĩ, chân tôi đ/////ạp thẳng vào v//ai vợ…

Khoảnh khắc đó, cả gian bếp lặng đi như tắt thở. Mưa ngoài trời bất chợt nặng hạt hơn, tiếng tí tách vang lên xen lẫn tiếng nấc nghẹn của vợ tôi dưới nền gạch lạnh.

Mẹ tôi lặng người một thoáng, rồi quay mặt đi, không nói thêm lời nào. Còn tôi… tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nhưng không phải vì hả giận mà vì một cảm giác ghê gớm dội lên – tôi vừa đánh người phụ nữ mình từng hứa sẽ che chở suốt đời.

Tối đó, vợ tôi không ăn gì. Cô lặng lẽ bế con vào phòng, không khóc, không nói, nhưng chính sự im lặng ấy khiến tôi ngột ngạt đến mức không thể thở được.

Ngày hôm sau, khi tôi về nhà, căn phòng trống trơn. Trên bàn là một lá thư ngắn với vài dòng nguệch ngoạc: “Em xin lỗi vì không làm tròn bổn phận. Nhưng em không thể sống trong một nơi mà lời nói của em bị xem là chống đối, mà tình yêu lại biến thành vũ lực. Em đưa con về nhà ngoại một thời gian. Mong anh và mẹ giữ gìn sức khỏe.”

Tôi đọc đi đọc lại, mỗi chữ như dao cứa. Tôi gọi, nhắn tin, xin lỗi… nhưng vợ không trả lời. Mỗi lần về nhà ngoại tìm, mẹ cô chỉ lạnh nhạt:

“Nó chưa sẵn sàng gặp cậu đâu. Lo cho mẹ cậu đi.”

Hai tháng sau, tôi mới được gặp lại vợ trong một phiên tòa hòa giải do cô gửi đơn ly hôn. Cô gầy đi trông thấy, nhưng vẫn ôm con dịu dàng như mọi khi.

Tôi khóc. Lần đầu tiên trong đời tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi xin lỗi trước mặt mọi người, nói tôi không còn là người đàn ông đó nữa, rằng tôi đã hiểu ra…

Cô nhìn tôi, ánh mắt không còn giận dữ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm:
“Anh hiểu ra, nhưng em không còn đủ dũng khí để tin vào sự thay đổi. Một người đàn ông có thể nặng lời với vợ vì mẹ mình, rồi ra tay chỉ vì một mâm cơm… thì em biết chắc, mai sau sẽ còn những chuyện khác.”

Mười năm trôi qua. Tôi sống cùng mẹ, cô đơn trong ngôi nhà từng có tiếng trẻ con cười. Mỗi năm sinh nhật con trai, tôi được phép đến thăm. Thằng bé ngoan, nhưng xa cách. Tôi biết, tôi đã mất nhiều hơn những gì tôi tưởng.

Chỉ vì một bữa cơm, vì một phút nông nổi và sĩ diện mù quáng… Tôi đã đạp đổ cả gia đình, tình yêu và danh dự của chính mình.

Giờ đây, tôi chỉ biết sống trong sự ân hận – suốt phần đời còn lại.

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *