Trong chuyến đi thi:ện nguy:ện, vị chủ tịch tình cờ gặp một ông lão khố:n kh:ó. Không ngờ, ông lão cất tiếng gọi anh bằng một cái tên x:a xă:m khiến anh bật khóc như trẻ nhỏ…

Trong chuyến đi thi:ện nguy:ện, vị chủ tịch tình cờ gặp một ông lão khố:n kh:ó. Không ngờ, ông lão cất tiếng gọi anh bằng một cái tên x:a xă:m khiến anh bật khóc như trẻ nhỏ…
Chiếc xe từ từ dừng lại bên con đường đất đỏ dẫn vào bản nhỏ. Mùi kh:ói bếp lẫn mùi ẩ:m m:ốc của núi rừng tràn qua khe cửa xe, khiến l:òng anh s:e l:ại. Dù đã từng đi qua biết bao nơi trong những chuyến thi:ện ng:uyện, lần này lại khiến anh b:ồi h:ồi một cách kỳ lạ.
Chủ tịch Trịnh Minh Quân – người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, thành đạt, l:ịch lã:m – bước xuống xe trong bộ sơ mi trắng đơn giản. Nhân viên trong đoàn cúi chào, anh chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt l:ặng l:ẽ quét qua xóm làng ng:hèo n:àn trước mặt. Có điều gì đó khiến anh cảm thấy quen thuộc, như một mảnh k:ý ứ:c x:a xưa đang gõ cửa.
Anh đi bộ theo nhóm th:iện ng:uyện vào làng. Trẻ con chạy theo r:íu r:ít, người già chắp tay chào, vài thanh niên b:ẽn l:ẽn gật đầu. Những gói quà được phát, những lời cảm ơn được trao, nhưng ánh mắt Quân cứ ch:ốc ch:ốc lại dừng lại ở một túp lều r:ách n:át nơi cuối làng, tách biệt và lạ:nh lẽ:o.
Người trong làng bảo: “Ở đó là ông lão m:ù tên Tám, sống một mình, ít giao tiếp, ai cho gì ăn nấy.” Quân bỗng ng:ẩn ng:ười, trái tim anh đ:ập lệ:ch một nhịp. Cái tên “Tám” ấy vang lên như một hồi chuông mờ xa. Không hiểu sao, anh lại quyết định một mình đến căn lều ấy sau buổi phát quà.
Căn lều c:ũ k:ỹ trống ho:ác, chỉ có một người đàn ông gầ:y g:ò đang ngồi đan rổ. Nghe tiếng bước chân, ông ngẩng đầu, cặp mắt đ:ục n:gầu không hướng về ai cả. Giọng ông r:un ru:n: “Ai vậy? Cháu đến phát quà à?”
Quân chưa kịp trả lời thì ông lão bỗng bật nói: “Quân… là mày đó hả? Trời đất… có phải là thằng Quân không?” Câu hỏi ấy như m:ũi d:ao xu:yên thẳng vào t:im anh. Anh đứng ch:ết tr:ân, toàn thân r:un lên, rồi bật khóc.
“Ông… ông là ai… sao biết tên tôi?” – Anh nghẹn ngào, hai tay r:un rẩ:y. Ông lão vẫn không mở mắt, nhưng đôi m:ôi mấ:p m:áy như đang tìm kiếm ánh sáng từ trong k:ý ứ:c. “Tao là Tám… là người….

Related Posts

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh…

Con Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy thằng bảo vệ ngày xưa ở công ty anh đấy

Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi: “Anh biết chưa? Con Lan – vợ cũ…

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con….

Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an tính toán đâu ra đấy, đúng 1 tuần sau…

Con trai không cho mẹ già bước vào nhà vì bà làm mất sổ đỏ, bà âm thầm sang ở nhà hàng xóm và gặp công an…

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng buồn bã, số tiền tiết kiệm thì cạn sạch. Biết thế này, không bao giờ chúng tôi về quê ở nữa!

Cầm 1 tỷ về quê tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng với tâm trạng…

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *