Sau này, nếu bố mất, con không đẩy vợ con ra đường.”
Tôi chết lặng.
Bố quay sang tôi, nói chậm rãi:
– “Bố già rồi. Bố không biết sống được bao lâu.
Nhưng bố nhìn ra…
nhà này không phải nhờ con trai bố,
mà nhờ con dâu bố biết nghĩ.”
Tôi nghẹn họng, nước mắt tự nhiên trào ra.
Bố chồng gõ nhẹ tay xuống bàn:
– “Tiền của các con, các con giữ.
Tiền của bố, bố để phòng thân.
Nhưng nhà này, bố nói trước cho rõ:
sau này là nhà của cả hai vợ chồng, không ai có quyền đuổi ai.”
Chồng tôi bật dậy, giọng run:
– “Bố… con xin lỗi. Con chỉ sợ…”
Bố chồng khoát tay:
– “Bố biết.
Con sợ vợ mình bị mang tiếng giữ tiền, sợ bố buồn, sợ mâu thuẫn.
Nhưng con quên mất một chuyện…”
Ông quay sang nhìn tôi, mỉm cười hiền:
– “Người giữ được tiền… chưa chắc giữ được nhà.
Nhưng người giữ được đạo… thì giữ được cả đời.”
Bữa cơm hôm đó, không ai nhắc lại chuyện tiền bạc nữa. Nhưng trên đường về thành phố, chồng tôi nắm chặt tay tôi, giọng khàn đi:
– “May mà em nói 50 triệu…”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kín