“Vợ tôi ng::ã cầu thang” – Lời nói dối ki::nh t::ởm của gã chồng và kết luận ch::ấn độ::ng tại bệnh viện

Làng quê nghèo vốn yên tĩnh, nhưng cứ đúng 6 giờ sáng, căn nhà cuối xóm của Vĩnh lại vang lên những tiếng chửi rủa chan chát hòa lẫn tiếng thắt lưng da: “Đồ loại đàn bà vô dụng! Cả cái việc đẻ cho nhà này một thằng chống gậy mà mày cũng không làm nổi!”

Vĩnh gầm lên, khuôn mặt đỏ gay gắt vì cơn giận ngút trời. Dưới chân gã, Lan nằm co quắp, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt đã cạn khô từ lâu. Sau ba lần sinh toàn con gái, Lan trở thành bao cát để Vĩnh trút giận mỗi sáng. Gã mê muội tin rằng dòng họ nhà gã “độc đinh”, nếu không có con trai là do cái bụng của vợ không biết “nặn”.

Sáng hôm đó, cơn điên của Vĩnh lên đến đỉnh điểm khi thấy Lan dọn mâm cơm chỉ có rau luộc. Gã lôi xềnh xệch cô ra giữa sân gạch: “Hôm nay tao phải đánh cho mày tỉnh ra! Đẻ không được thì biến đi cho tao rước đứa khác!”

Lan gượng dậy, nhưng một cơn đau nhói khiến mắt cô tối sầm lại. Cô đổ gục xuống nền gạch nung nắng cháy, hơi thở lịm dần. Thấy vợ nằm bất động, m:::áu bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng, Vĩnh hoảng sợ. Gã không sợ vợ bị làm sao, gã sợ bị pháp luật động đến hắn.

Gã vội vã bế xốc Lan lên xe máy, lao đến bệnh viện. Vừa chạy vào phòng cấp cứu, gã vừa gào khóc thảm thiết, diễn vai người chồng mẫu mực: “Bác sĩ ơi cứu vợ tôi với! Cô ấy bất cẩn ngã từ cầu thang xuống, tôi đã bảo đừng có làm cố mà không nghe!”Có thể là hình ảnh về bệnh viện

Bác sĩ nhìn vết bầm tím loang lổ trên người Lan với ánh mắt nghi ngại nhưng nhanh chóng đưa cô vào phòng chụp chiếu. Vĩnh ngồi ngoài hành lang, nhịp chân bồn chồn. Gã tự nhủ: “Chỉ cần nói là ngã cầu thang, ai mà biết được. Tỉnh lại mình sẽ đe dọa con mụ ấy sau.”

Ba mươi phút sau, vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Ông cầm trên tay một tấm phim X-quang và tập hồ sơ bệnh án.

“Anh là chồng bệnh nhân?”

“Vâng, vâng! Vợ tôi sao rồi bác sĩ? Có phải ngã nặng quá không?” – Vĩnh vờ vịt lau nước mắt.

Bác sĩ đặt tấm phim lên bảng đèn, chỉ vào những vết nứt xương sườn cũ và mới, rồi nhìn thẳng vào mắt Vĩnh:

“Ngã cầu thang mà xương sườn gãy theo nhiều đợt khác nhau thế này à? Nhưng đó chưa phải là điều quan trọng nhất. Anh nhìn kỹ đây.”

Bác sĩ chỉ vào phần khung chậu và ổ bụng của Lan trên tấm phim, rồi rút ra một tờ kết quả xét nghiệm di truyền mà Lan đã bí mật thực hiện từ lần khám trước đó nhưng chưa kịp lấy.

“Vợ anh ngất không chỉ vì đò/n r/oi, mà vì cô ấy bị vỡ khối u lành tính do chấn thương. Nhưng quan trọng hơn, hồ sơ xét nghiệm này cho thấy anh hoàn toàn không có khả năng sinh con trai, thậm chí khả năng có con tự nhiên là cực thấp. Ba đứa con gái ở nhà… có lẽ là phép màu hoặc sự nỗ lực tột cùng của vợ anh để bảo vệ cái sĩ diện của anh đấy!”

Vĩnh chết lặng. Gã khuỵu xuống sàn hành lang lạnh lẽo. Tấm phim X-quang như một bản án tử hình cho cái tôi ngông cuồng của gã. Gã luôn sỉ nhục vợ không biết đẻ con trai, trong khi chính bản thân gã mới là người mang “lỗi” di truyền. Sự thật trần trụi này còn đau đớn hơn bất cứ đòn roi nào.

Ngay lúc đó, tiếng giày cao gót và tiếng gậy chống vang lên dồn dập. Bố mẹ Lan xuất hiện. Khác với vẻ cam chịu thường ngày của con gái, ông bà bước tới với khí thế của những người đã chuẩn bị sẵn một cuộc thanh trừng.

Bố Lan – một người đàn ông vốn trầm lặng, nay nắm chặt chiếc gậy gỗ, nhìn gã con rể bằng ánh mắt khinh bỉ. Ông ném một xấp giấy tờ vào mặt Vĩnh:

“Mày nghĩ nhà tao gả con gái cho mày vì nhà mày giàu sao? Nhầm rồi! Toàn bộ cái nhà mày đang ở, miếng đất mày đang đứng tên, thực chất là tiền của vợ chồng tao cho con Lan đứng tên hộ từ ngày cưới để nó có chỗ nương tựa. Tao đã âm thầm sang tên lại hết cho nó từ tháng trước khi thấy nó bắt đầu có vết bầm trên người.”

Mẹ Lan run rẩy vì tức giận, bà tát mạnh vào mặt Vĩnh: “Mày chê con tao không biết đẻ con trai? Mày hành hạ nó như súc vật? Giờ thì biến khỏi nhà ngay lập tức! Đơn ly hôn đã soạn sẵn, bằng chứng hành hung bác sĩ đã ghi lại hết rồi. Mày sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, và chuẩn bị tinh thần đối mặt với pháp luật đi!”

Vĩnh nhìn quanh, chỉ thấy những ánh mắt ghẻ lạnh của y bác sĩ và sự phẫn nộ của gia đình vợ. Gã mất tất cả: danh dự, nhà cửa, và cả những đứa con mà gã từng coi thường.

Phía trong phòng bệnh, Lan từ từ mở mắt. Dù cơ thể còn đau đớn, nhưng khi nhìn thấy bố mẹ và hiểu rằng cơn ác mộng đã chấm dứt, một nụ cười nhạt nhòa hiện trên môi cô. Từ nay, sáng sớm của cô sẽ không còn tiếng thắt lưng da, mà chỉ có tiếng chim hót và tương lai của ba đứa con thơ.

Related Posts

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Ly hôn chồng 1 năm, đang ngủ một mình thì giữa đêm bất ngờ thấy người đàn ông l::ạ đứng giữa nhà

Tôi ly hôn chồng đã tròn một năm. Người ta nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, nhưng với tôi, nó chỉ làm…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *