Tôi và chồng ly hôn được 2 năm nhưng vẫn hay đưa cháu về chơi với ông bà nội. Tháng trước, mẹ chồng tôi có tặng cháu một chiếc balo mới…
Tôi từng nghĩ sau ly hôn, những mối dây liên kết với nhà chồng cũ sẽ dần phai nhạt như một giấc mơ cũ. Vậy mà hôm ấy, khi mở chiếc balo con mang về từ nhà nội, tôi đã lặng người… bên trong là một bí mật mà tôi không bao giờ ngờ tới. Tôi ôm mặt khóc nức nở. Mẹ ơi… tại sao mẹ lại làm như thế?
Trời tháng Năm đổ lửa, cái nóng như thiêu như đốt trùm lên từng ngõ hẻm của Sài Gòn. Trong căn chung cư nhỏ ở quận 7, Linh – 32 tuổi – đang xếp lại đống quần áo mới giặt thì thằng bé Bin, con trai 6 tuổi, lon ton chạy vào với chiếc balo hoạt hình mới cáu trên vai.
“Con khoe mẹ nè! Bà nội mua cho con đó!” – thằng bé hí hửng.
Chiếc balo có hình siêu nhân màu đỏ rực, dây quai còn nguyên mùi nhựa mới. Linh nhìn con, mỉm cười. “Đẹp quá! Con cảm ơn bà nội chưa?”
“Rồi ạ! Con còn ăn cơm với ông bà xong mới về với mẹ.”
Linh gật đầu, lòng chộn rộn. Dù đã ly hôn với Tuấn – chồng cũ – hơn hai năm, nhưng cô vẫn cố gắng giữ mối quan hệ giữa Bin và ông bà nội. Một phần vì con, phần còn lại… vì cô thương ba mẹ Tuấn – những người luôn tử tế và chưa từng quay lưng lại với cô dù chuyện hôn nhân tan vỡ.
Chiều hôm đó, khi Bin đã ngủ say sau một ngày chơi mệt nhoài, Linh cầm chiếc balo lên để giặt sạch bụi. Vừa nhấc lên, cô khựng lại.
“Sao cái balo này nặng vậy trời?”
Cô mở khóa kéo ra. Đầu tiên là vài hộp bút màu, một cuốn vở vẽ, rồi đến… một xấp phong bì dày, được buộc bằng dây thun, nằm gọn gàng trong ngăn nhỏ.
Linh mở ra, và… tim cô như thắt lại. Bên trong là tiền, rất nhiều tiền – toàn tờ 500 ngàn, có lẽ hơn 50 triệu đồng. Mắt cô nhòa đi. Có mấy dòng chữ nguệch ngoạc viết trên tờ giấy nhỏ.

g rất ngắn:
“Mẹ ơi… con xin lỗi. Con đã thấy tiền trong balo của Bin rồi.”
Tin nhắn được xem rất nhanh.
Một lúc sau, bà Hạnh gọi lại.
Giọng bà ở đầu dây bên kia vẫn hiền như ngày nào, nhưng có chút bối rối:
– “Con thấy rồi hả… Mẹ định để vậy thôi, không muốn con ngại.”
Linh nghẹn giọng:
– “Mẹ ơi… con không dám nhận nhiều như vậy.”
Bà im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:
– “Linh à, con không còn là con dâu của mẹ, nhưng Bin mãi là cháu của mẹ.
– Ngày xưa, lúc hai đứa ly hôn, mẹ biết con chịu thiệt nhiều. Mẹ không giữ được gia đình cho con… thì ít nhất, đừng để cháu mẹ thiếu thốn.”
Nước mắt Linh rơi ướt cả màn hình điện thoại.
– “Mẹ để tiền đó cho Bin đi học, sau này có chuyện gì thì dùng. Con nuôi con vất vả rồi. Mẹ không giúp được nhiều, chỉ làm được vậy thôi.”
Linh bật khóc nức nở, như một đứa trẻ.
Sau cuộc gọi đó, Linh cẩn thận cho xấp tiền lại vào phong bì, ghi rõ: “Tiền học của Bin – bà nội.”
Cô cất vào ngăn tủ riêng, chưa động tới một đồng.
Sáng hôm sau, Linh đưa Bin đi học như thường lệ. Trước khi vào lớp, thằng bé quay lại hỏi:
– “Mẹ ơi, bà nội có còn thương con không?”
Linh cúi xuống, ôm con thật chặt:
– “Thương nhiều lắm con à. Có những người… không nói ra, nhưng thương bằng cả đời.”
Chiếc balo siêu nhân đỏ vẫn nằm trên vai Bin, đung đưa theo từng bước chân nhỏ.
Còn Linh đứng nhìn theo con, lòng chợt hiểu ra một điều:
👉 Không phải cuộc hôn nhân nào tan vỡ cũng lấy đi tất cả.
👉 Có những mối ân tình… vẫn ở lại, lặng lẽ và tử tế đến đau lòng.