Tôi dành dụm suốt 8 năm xây căn biệt thự cho bố mẹ, nhưng nhà vừa xây xong thì gia đình anh chị họ chi::ếm hết, đẩy bố mẹ tôi vào sống trong căn nhà c:ũ n:át. Tôi không cãi, chỉ gọi máy xúc đến…

Tôi dành dụm suốt 8 năm xây căn biệt thự cho bố mẹ, nhưng nhà vừa xây xong thì gia đình anh chị họ chi::ếm hết, đẩy bố mẹ tôi vào sống trong căn nhà c:ũ n:át. Tôi không cãi, chỉ gọi máy xúc đến…

Từ ngày rời quê lên phố lập nghiệp, tôi đã nuôi một tham vọng ch:áy b:ỏng: Tôi phải thay đổi cuộc đời của bố mẹ. Tôi muốn bù đắp cho những ngày tháng bố còng lưng cày ruộng, mẹ buốt tay cấy lúa giữa trời đông để nuôi tôi ăn học. Kế hoạch “Ngôi nhà mơ ước” được tôi âm thầm thực hiện suốt năm năm trời. Tôi dè sẻn từng bữa ăn, chắt chiu từng đồng thưởng dự án, từ chối những cuộc vui xa xỉ. Tất cả chỉ để đổi lấy bản vẽ thiết kế hoàn hảo nhất, những viên gạch chất lượng nhất cho mảnh đất quê hương.

Bố mẹ tôi, hai con người cả đời lam lũ, vẫn sống trong sự giản đơn đến khắc khổ. Hàng xóm láng giềng thường hay ghé qua chặc lưỡi: “Con Hương sống sung sướng trên phố mà để ông bà ở cái nhà d:ột n:át thế này à?”. Bố mẹ tôi chỉ cười hiền, bênh vực: “Nó còn trẻ, còn lo sự nghiệp, chúng tôi ở thế này quen rồi”. Nghe những lời ấy qua điện thoại, lò:ng tôi th:ắt lại, nhưng tôi c:ắn ră:ng không giải thích. Tôi muốn mang đến một sự bù:ng n:ổ, một món quà bất ngờ khiến họ vỡ òa trong hạnh phúc.

Ngày khởi công, tôi bí mật về quê, đứng từ xa nhìn đội thợ đo đạc trên mảnh đất vườn rộng bên cạnh căn nhà cũ. Tôi tưởng tượng ra ở đó sẽ mọc lên một căn biệt thự mái Thái hai tầng, sơn trắng tinh khôi, cửa kính cường lực đón nắng, và quan trọng nhất là một khu vườn đầy hoa hồng mà mẹ yêu thích. Ba tháng ròng rã, tôi điều hành công việc từ xa qua came::ra và những cuộc gọi vi::deo với cai thầu. Từng chi tiết nội thất: bộ sofa da bò êm ái, chiếc giường gỗ sồi chắc chắn, căn bếp hiện đại… đều được tôi chọn lựa kỹ lưỡng. Không ai nghĩ 1 cô gái chân yếu tay mềm như tôi lại có thể làm được như vậy.

Ngày hoàn công, căn biệt thự đứng sừng sững giữa xóm làng như một tòa lâu đài nhỏ. Tôi nhắn tin cho bố mẹ: “Cuối tuần này con về, có quà đặc biệt cho bố mẹ. Bố mẹ cứ ở nhà đợi con nhé”. Tin nhắn gửi đi, tim tôi đập rộn ràng như trống trận. Tôi đã hình dung ra cả nghìn kịch bản: mẹ sẽ khóc, bố sẽ cười rạng rỡ, và chúng tôi sẽ có bữa cơm tân gia đầu tiên trong ngôi nhà mới.

Nhưng đời, trớ trêu thay, chưa bao giờ là một giấc mơ hồng.

Chiều thứ Bảy, chiếc xe của tôi lăn bánh chầm chậm vào con ngõ nhỏ rợp bóng tre. Từ xa, mái ngói đỏ tươi của căn biệt thự mới đã hiện ra kiêu hãnh dưới nắng chiều. Lòng tôi phơi phới. Nhưng khi xe dừng trước cổng, nụ cười trên môi tôi vụt tắt, đông cứng lại.

Tôi bước xuống xe, chân như đeo chì. Trước mắt tôi là cảnh tượng khiến m::áu trong người s:ôi lên sù:ng sục…

cổng nhà mở toang.

Trong sân, mấy đứa trẻ con chạy nhảy ầm ĩ, dép vứt lung tung. Bộ sofa da tôi đặt riêng từ Sài Gòn bị phủ khăn hoa loè loẹt, trên bàn là vỏ hạt dưa, lon bia, mùi khói thuốc nồng nặc. Gian bếp hiện đại còn chưa kịp bóc nilon thì đã bày đầy nồi niêu cũ kỹ, dầu mỡ bắn loang lổ.

Và giữa phòng khách, anh họ tôi – Tuấn – đang ngồi vắt chân trên ghế, miệng cười sang sảng, tay cầm cốc bia.

“Ơ, con Hương về đấy à?”
“Về đúng lúc lắm, nhà mới mát mẻ thật!”

Tôi quay đầu nhìn quanh, không thấy bố mẹ đâu.

“Bố mẹ cháu đâu?” – giọng tôi lạnh hẳn.

Chị dâu họ từ trong bếp thò đầu ra, tay lau miệng:

“À, ông bà bảo ở nhà cũ quen rồi, sang đây bất tiện. Với lại… nhà này rộng, cho vợ chồng anh chị ở tạm.”

Ở… tạm?

Tôi đi thẳng ra sau vườn, nơi tôi dự định trồng hoa hồng cho mẹ. Nhưng thay vào đó là chuồng gà dựng tạm, đất bị xới tung, phân gà bốc mùi nồng nặc.

Tôi quay lại phòng khách. Máu dồn lên não, nhưng lạ thay, tôi không cãi.

Tôi chỉ hỏi đúng một câu:

“Ai cho anh chị vào ở?”

Tuấn nhún vai, tỉnh bơ:

“Đất của ông bà nội để lại. Bố mẹ mày ở đâu thì tao ở đó. Nhà mày xây cho bố mẹ, thì anh em họ hàng ở ké có sao?”

Chị dâu họ tiếp lời, giọng dạy đời:

“Con gái đi lấy chồng rồi cũng là người ngoài. Tiền mày làm ra thì cũng nhờ phúc tổ tiên thôi.”

Tôi nhìn họ. Nhìn những khuôn mặt tham lam nhưng tự nhiên như lẽ phải.

Rồi tôi gật đầu.

“Ừ.”

Chỉ một tiếng “ừ”, khiến cả nhà họ ngạc nhiên.

“Thấy chưa, con Hương hiểu chuyện mà.” – Tuấn cười hềnh hệch.

Tôi quay ra xe. Không ai buồn để ý.

Tôi ngồi vào ghế lái, đóng cửa, tay run lên vì giận, nhưng đầu óc thì lạnh như băng.

Tôi lấy điện thoại, bấm một số duy nhất.

“Anh Long à? Em đây.”
“Cho em thuê máy xúc. Đúng. Ngay bây giờ.”

Đầu dây bên kia sững lại:

“Em… em nói gì?”

“Máy xúc. Loại lớn. Đến nhà em ở quê. Em chịu mọi chi phí.”

Ba mươi phút sau, tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian yên bình của làng quê.

Một chiếc máy xúc màu vàng từ từ tiến vào sân, đất đá rung chuyển.

Tuấn bật dậy:

“Hương! Mày làm cái trò gì đấy?”

Tôi bước vào giữa sân, giọng bình thản đến đáng sợ:

“Nhà này… chưa bàn giao.”

“Mày điên à? Đây là nhà!”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta:

“Là tài sản đứng tên tôi. Chưa có biên bản nghiệm thu. Chưa có ai được quyền ở.”

Tôi quay sang người lái máy xúc, giơ tay:

“Anh bắt đầu đi.”

“KHÔNG!!!” – chị dâu họ hét lên, lao ra.

Nhưng đã muộn.

GẦU MÁY HẠ XUỐNG.

Bức tường rào vừa xây đổ sập trong tiếng rầm chát chúa. Gạch đá văng tung tóe. Trẻ con khóc ré lên. Người lớn nháo nhào tháo chạy.

“Mày dám phá nhà tổ tiên à?” – Tuấn gào lên.

Tôi bật cười.

“Tổ tiên nào cho anh chiếm nhà người khác?”
“Tôi xây nhà cho bố mẹ tôi ở.”
“Không phải xây để nuôi lòng tham của anh chị.”

Tôi chỉ tay về phía căn nhà cũ dột nát phía sau hàng cau:

“Bố mẹ tôi đang sống ở đó.”
“Còn anh chị… không có quyền bước chân vào đây.”

Mẹ tôi lúc ấy chạy sang, mặt tái mét:

“Hương ơi… con làm thế này mang tiếng lắm…”

Tôi nắm tay mẹ, giọng chậm rãi nhưng kiên quyết:

“Mẹ à, im lặng 8 năm rồi.”
“Nếu hôm nay con không làm, thì cả đời này bố mẹ sẽ mãi bị đẩy ra rìa.”

Máy xúc dừng lại.

Căn biệt thự chưa sập hoàn toàn, nhưng đã đủ để không ai dám ở.

Tôi quay sang Tuấn, ánh mắt không còn chút nể nang:

“Ngày mai, con sẽ sửa lại.”
“Và chỉ có một người được bước vào.”

Tôi nhìn bố mẹ, mỉm cười:

“Là bố mẹ con.”

Có những thứ,
nhường một lần là mất cả đời.

Và có những người,
chỉ khi thấy bạn dám đập bỏ, họ mới chịu buông tay.

Related Posts

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Ly hôn chồng 1 năm, đang ngủ một mình thì giữa đêm bất ngờ thấy người đàn ông l::ạ đứng giữa nhà

Tôi ly hôn chồng đã tròn một năm. Người ta nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, nhưng với tôi, nó chỉ làm…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *