Tôi năm đó 35 tuổi. Được mọi người nhận xét là ưa nhìn, có công việc ổn định lương 50 triệu/ tháng nhưng mãi chẳng có ai yêu để làm đám cưới. Cả họ hàng, bạn bè đều coi tôi là “của hiếm” vì mãi không chịu lập gia đình. Mặc cho tôi giải thích rằng mình muốn tìm một người tri kỷ, họ vẫn miệt mài giục giã, thúc ép. Họ sợ tôi “ế” mất, sợ dòng họ không có người nối dõi.
Dưới sức ép đó, tôi đành phải nhắm mắt làm ngơ. Tôi quyết định lấy một người phụ nữ phù hợp tiêu chuẩn của họ hàng: lớn tuổi, điềm đạm, không quá nổi bật để tránh thị phi, và quan trọng nhất là sẵn sàng kết hôn. Đó là Mỹ Lệ. Cô ấy đã 40 tuổi, được gọi là “gái ế” trong dòng họ. Lệ là một giáo viên tiểu học hiền lành, kiệm lời. Chúng tôi quen nhau qua mai mối và tiến đến hôn nhân trong sự lạnh nhạt, gần như không có tình yêu. Với tôi, đây chỉ là một “hợp đồng” để chấm dứt áp lực từ gia đình. Đám cưới diễn ra chóng vánh. Tôi cảm thấy nặng nề và mệt mỏi hơn là hạnh phúc.
Đêm tân hôn. Tôi và Lệ bước vào căn phòng đã được trang trí lộng lẫy. Sự ngượng nghịu bao trùm. Tôi cảm thấy có lỗi với cô ấy vì sự thờ ơ của mình, nhưng lại không thể ép buộc trái tim mình yêu thương một người chỉ vì trách nhiệm. Tôi đi tắm trước, khi trở ra, Lệ đang ngồi bên giường, cô ấy đã thay váy cưới bằng bộ đồ ngủ mỏng. Cô ấy cúi đầu, mái tóc đen dài che khuất gần hết khuôn mặt.
Tôi tiến lại gần, tắt bớt đèn, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ. Tôi biết mình phải thực hiện “nghĩa vụ” của một người chồng, nhưng tôi thấy khó khăn. “Lệ, em…” Tôi định nói điều gì đó để phá vỡ sự im lặng, nhưng cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và dằn vặt. “Ân, em có chuyện muốn nói với anh trước.” Giọng Lệ run run, cô ấy chần chừ một lúc, rồi như lấy hết can đảm, cô ấy từ từ cởi bỏ chiếc áo ngủ.
Tôi sững sờ. Toàn bộ cơ thể cô ấy hiện ra dưới ánh đèn lờ mờ, và mắt tôi dán chặt vào một điểm duy nhất: một vết sẹo dài khoảng 10cm, nằm ngay dưới bụng. Vết sẹo lồi lên, trắng bệch, là minh chứng rõ ràng nhất cho một cuộc phẫu thuật lớn. Tôi không nhìn cô ấy bằng ánh mắt khinh miệt hay giận dữ, mà là sự bàng hoàng. Tôi thấy Lệ đang co người lại, tay cô ấy che hờ vết sẹo, gương mặt đầy vẻ xấu hổ và sợ hãi.
“Đây là…” Tôi nghẹn lời. Lệ bật khóc. Cô ấy thú nhận, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc: “Năm em 30 tuổi… em đã từng yêu một người. Chúng em có thai. Em rất mong chờ đứa bé. Nhưng đến tháng thứ bảy… em bị tai nạn… phải mổ cấp cứu. Bác sĩ không thể giữ được con… và họ đã cứu sống em.” Lệ kể tiếp, đó là cú sốc khủng khiếp nhất trong đời cô. Người đàn ông kia đã bỏ rơi cô sau vụ tai nạn, không chịu nổi áp lực. Cô phải vật lộn với nỗi đau mất con và nỗi đau bị phản bội. Vì quá xấu hổ và sợ hãi sự phán xét của xã hội, cô đã giữ kín bí mật này suốt 8 năm qua. Ngay cả bố mẹ Lệ cũng không biết toàn bộ sự thật, họ chỉ nghĩ cô bị bệnh cần phẫu thuật
“Em xin lỗi vì đã không nói cho anh biết trước khi cưới,” Lệ khóc nấc. “Em sợ anh từ chối, sợ anh sẽ coi thường em. Em biết, vết sẹo này… nó là quá khứ mà em không thể xóa đi.”. Tôi im lặng. Những giọt nước mắt của cô ấy, vết sẹo dài chói lòa trên cơ thể gầy gò… đã hoàn toàn đánh gục sự lạnh nhạt trong tôi. Tôi không còn thấy cô ấy là một “gái ế” mà cả họ hàng tôi chọn lựa nữa. Cô ấy là một người phụ nữ đã phải gánh chịu nỗi đau tột cùng, một người đã mất đi đứa con mình yêu thương và phải sống trong bóng tối của bí mật đó.
Sự bàng hoàng ban đầu đã chuyển hóa thành sự xót xa và cảm thông sâu sắc. Tôi nhẹ nhàng tiến đến, quỳ xuống bên giường. Tôi không nói gì, chỉ đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng lên vết sẹo ấy. “Đừng khóc nữa, Lệ,” tôi nói khẽ. “Cảm ơn em đã nói thật với anh. Em đã phải trải qua những chuyện khủng khiếp như vậy… một mình. Anh rất thương em.” Tôi ôm cô ấy vào lòng. Đêm tân hôn của chúng tôi không có sự cuồng nhiệt, mà là những giọt nước mắt và sự thấu hiểu. Tôi quyết định giữ kín bí mật này, không để bất cứ ai trong gia đình tôi hay dòng họ biết. Tôi muốn bảo vệ cô ấy.
Từ đêm tân hôn đó, mối quan hệ của chúng tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi bắt đầu quan tâm đến Lệ không phải vì trách nhiệm, mà vì tình cảm thật sự nảy nở từ sự cảm thông và trân trọng những gì cô ấy đã trải qua. Tôi thấy ở Lệ sự kiên cường, sự dịu dàng mà bấy lâu nay tôi tìm kiếm.
Mấy tháng sau, một phép màu đã đến. Lệ thông báo cô ấy có thai. Cảm xúc của tôi vỡ òa. Tôi ôm chặt Lệ, nước mắt rưng rưng. Tôi biết, đây không chỉ là niềm vui của một người sắp làm cha, mà còn là sự bù đắp, là món quà quý giá nhất dành cho người phụ nữ đã từng mất mát quá nhiều. Tôi chăm sóc Lệ vô cùng cẩn thận, không để cô ấy làm bất cứ việc nặng nào. Vết sẹo dưới bụng cô ấy, thay vì là vật cản, giờ đây lại là minh chứng cho sự kiên cường và cho tình yêu bền bỉ của chúng tôi.
Tôi càng yêu và thương Lệ nhiều hơn. Hợp đồng hôn nhân tưởng chừng lạnh nhạt, giờ đây đã trở thành một mái ấm thực sự, được xây dựng từ sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua bóng tối của quá khứ, chờ đợi ánh sáng của tương lai cùng với đứa con sắp chào đời.