Tháng nào 2 vợ chồng cũng ăn tiêu tiết kiệm để dành biếu bố mẹ chồng 10 triệu mỗi tháng, nhưng ông bà mặc định đấy là báo hiếu hiển nhiên, cho đến 1 hôm tôi nhờ ông bà chăm cháu 1 tuần, lúc về quê đón con thì chết lặng trước cảnh tượng…

Tháng nào 2 vợ chồng cũng ăn tiêu tiết kiệm để dành biếu bố mẹ chồng 10 triệu mỗi tháng, nhưng ông bà mặc định đấy là báo hiếu hiển nhiên, cho đến 1 hôm tôi nhờ ông bà chăm cháu 1 tuần, lúc về quê đón con thì chết lặng trước cảnh tượng…

Tháng nào vợ chồng tôi cũng ăn tiêu dè sẻn, tính từng bữa chợ, từng hóa đơn điện nước để dành ra đúng 10 triệu gửi về cho bố mẹ chồng. Không phải vì dư dả, mà vì nghĩ đơn giản: con cái báo hiếu thì nên vậy.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra 10 triệu ấy không còn là tấm lòng, mà trở thành mặc định.

Bố mẹ chồng nhận tiền rất tự nhiên. Không lời cảm ơn. Không một câu hỏi han xem con cái xoay xở có vất vả không. Có lần tôi lỡ chậm gửi một tuần vì con ốm, bà chỉ nhắn gọn:

“Tháng này chưa thấy tiền.”

Tôi nuốt xuống. Tự nhủ thôi, người già rồi, nghĩ khác mình.

Cho đến đợt đó, hai vợ chồng tôi buộc phải về quê ngoại gấp một tuần để lo việc. Tôi gọi điện nhờ ông bà trông cháu giúp, chỉ đúng bảy ngày thôi. Tôi còn cẩn thận gửi thêm tiền, mua sẵn sữa, bỉm, ghi từng giờ ăn ngủ của con ra giấy.

Bà nói chắc nịch qua điện thoại:

“Có mỗi đứa cháu mà cũng dặn dò. Con cháu nhà này cả.”

Tôi yên tâm mà đi.

Bảy ngày sau, vừa đặt chân xuống sân nhà, tôi đã thấy ruột gan cồn cào. Không nghe tiếng con khóc, không thấy đồ chơi quen thuộc trước hiên.

Đẩy cửa bước vào, tôi chế;/t lặng…

…trên nền nhà lạnh ngắt, con tôi đang ngồi thụp trong chiếc cũi cũ, mặt tái đi, môi khô nứt, quần áo lấm lem. Bên cạnh là bát cháo nguội khô quắt, ruồi bu quanh.

Tim tôi thắt lại.

Con ơi… – tôi lao tới bế con lên, người thằng bé nhẹ bẫng, nóng hầm hập. Nó mở mắt nhìn tôi, giọng khàn đặc:

Mẹ ơi… con đói…

Tôi khụy xuống, nước mắt trào ra không kìm được.

Từ gian trong, mẹ chồng tôi thong thả bước ra, tay còn cầm điện thoại, mặt khó chịu:

Về thì về, làm gì mà om sòm thế? Có mỗi đứa trẻ, tôi trông cả tuần rồi còn gì.

Tôi run rẩy hỏi:

Sao con lại thế này? Cháo nguội từ bao giờ? Quần áo con sao bẩn vậy?

Bà nhún vai:

Thì trẻ con ở quê nó thế. Nuôi kiểu thành phố cầu kỳ quá. Nó đói thì nó khóc, khóc chán thì ngủ.

Tôi nghẹn họng.

Bố chồng ngồi ngoài hiên, châm điếu thuốc, nói tỉnh bơ:

Cô đi thì đi cho yên tâm. Gửi con mà còn bày vẽ. Ở đây không ai rảnh hầu hạ như cô nghĩ đâu.

Lúc đó tôi mới nhìn quanh.
Sữa tôi gửi còn nguyên.
Bỉm tôi mua chưa mở gói.
Con tôi… bị bỏ mặc.

Tôi bế con lên, quay người đi thẳng, giọng lạc đi:

Từ nay con tôi, tôi tự lo.

Mẹ chồng cười nhạt:

Thế thì tháng sau khỏi gửi tiền. Chúng tôi cũng chẳng cần.

Tôi quay lại, lần đầu tiên trong đời nhìn thẳng vào mắt bà, nói rõ ràng từng chữ:

Không. Tháng sau con vẫn gửi. Nhưng không phải 10 triệu.

Bà sững lại:

Ý cô là sao?

Tôi hít sâu, ôm chặt con:

Con gửi đúng tiền công trông trẻ. Một tuần bỏ mặc cháu thế này, con trả cho ông bà… một đồng cũng không xứng.

Nói rồi, tôi bước ra cổng, không ngoái đầu.

Tối hôm đó, chồng tôi về sau khi nghe tôi kể, im lặng rất lâu. Rồi anh mở điện thoại, nhắn đúng một dòng vào nhóm gia đình:

“Từ hôm nay, tiền biếu bố mẹ dừng lại. Con cháu không phải cái cớ để mặc định nghĩa vụ.”

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên thấy mình không đơn độc.

Có những thứ, không phải cứ nhẫn nhịn là giữ được,
mà chỉ khi dám dừng lại, người ta mới hiểu đâu là giới hạn.

Và tôi biết…
👉 Báo hiếu không đồng nghĩa với cam chịu.
👉 Yêu thương không thể đánh đổi bằng tiền gửi đều mỗi tháng.

Related Posts

Thấy số điện thoại của bồ gọi đến chồng cuống quýt bắt xe đi luôn và hành đ:ộng khô:;ng ng::ờ của vợ

Tôi tên là Thảo, 30 tuổi, kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu. Chồng tôi – Hưng – là giám đốc một công ty…

“Mẹ ơi đừng b:ỏ con! Mẹ cho con đi theo với…”

Tôi đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong bộ váy cô dâu lộng lẫy mà thấy xa lạ vô cùng. Lớp phấn dày cộm che đi…

2 giờ sáng đêm tân hôn và tin nhắn từ vợ cũ của chồng: “Em có th::ai rồi…”

Đêm tân hôn. Mùi nến thơm hòa quyện với chút men rượu vang còn sót lại tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ngột ngạt….

Chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn đốn Giáng sinh cùng bồ, vợ b::ầu 9 tháng âm thầm làm đúng 1 việc

Hà Nội những ngày cuối tháng 12 lạnh cắt da cắt thịt. Tôi vác chiếc bụng bầu vượt mặt, nặng nề di chuyển trong căn biệt thự…

Vừa về nhà sau chuyến công tác, tôi nghe l:-én cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng rồi ch-t lặng trước sự thật 10 năm kh;ông co:n

Vừa về nhà sau chuyến công tác, tôi nghe l:-én cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng rồi ch-t lặng trước sự thật 10 năm kh;ông…

Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ

Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *