Tăng ca về muộn bị mẹ ch;ồng t;át liền hai cái qu;át thẳng: “Đi với thằng nào giờ này mới về?”, tôi không cãi, chỉ làm một việc khiến cả nhà im phăng phắc …..
Hôm đó là tối thứ bảy. Tôi tan ca lúc gần mười giờ. Xưởng may nhận đơn gấp cho kịp giao hàng trước rằm, công nhân phải tăng ca liên tục suốt hai tuần. Lưng tôi mỏi nhừ, hai bàn tay tê cứng vì ngồi bên máy may từ sáng đến khuya.
Con đường từ xưởng về nhà tối và vắng. Ánh đèn đường vàng vọt trải dài trên mặt nhựa loang lổ. Tôi chạy xe chậm, chỉ mong về tới nhà sớm để còn kịp tắm rửa, xem lại bài vở cho thằng út.
Vừa dựng xe trước cổng, tôi đã thấy đèn trong nhà bật sáng trưng. Linh cảm không lành.
Mẹ chồng tôi – bà Huệ – đang ngồi chễm chệ giữa nhà, tay cầm cây quạt mo, mặt lạnh như tiền. Chồng tôi, anh Phúc, nằm trên giường xem điện thoại, không ngẩng đầu lên.
Tôi chưa kịp cởi mũ bảo hiểm thì bà đứng bật dậy.
Bốp! Bốp!
Hai cái tá//t giá/ng thẳng vào mặt tôi, nhanh và mạnh đến mức tôi choáng váng, loạng choạng suýt ngã.
Tai tôi ù đi, miệng nếm thấy vị ta;;;nh của m;áu.
– “Đi với thằng nào giờ này mới về hả?”
Giọng bà Huệ chói tai, vang khắp căn nhà.

…Giọng bà Huệ chói tai, vang khắp căn nhà.
Tôi đứng im. Không khóc. Không thanh minh. Cũng không nhìn sang chồng để cầu cứu — vì tôi biết, anh sẽ chỉ lướt mắt qua rồi lại cúi xuống màn hình, như bao lần khác.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc mũ bảo hiểm rơi lăn dưới chân. Lau vệt máu đang rỉ nơi khóe miệng bằng tay áo. Rồi lặng lẽ bước vào phòng, kéo ngăn tủ dưới cùng ra.
Cả nhà tưởng tôi vào lấy áo thay.
Nhưng không.
Tôi lấy ra xấp giấy A4 đã được kẹp gọn gàng, đặt thẳng lên bàn giữa nhà. Tiếng giấy chạm mặt kính cạch một cái, không lớn — nhưng đủ khiến bà Huệ khựng lại.
Tôi ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mặt bà.
– “Mẹ xem đi.”
Giọng tôi khàn vì mệt, nhưng không run.
Bà Huệ cau mày, liếc xấp giấy rồi lại liếc tôi, giọng gắt:
– “Giờ này còn bày đặt cái trò gì nữa?”
Tôi không đáp. Chỉ kéo ghế, ngồi xuống. Chậm rãi.
Anh Phúc lúc này mới ngẩng đầu lên, hơi khó chịu:
– “Có chuyện gì vậy em?”
Tôi quay sang anh, cười rất nhẹ.
– “Chuyện mà anh nên biết từ ba năm trước.”
Tôi đẩy xấp giấy về phía anh.
Đó là bảng chấm công của xưởng may, có dấu đỏ.
Hợp đồng lao động.
Giấy xác nhận tăng ca suốt 14 ngày liên tục, kèm chữ ký quản lý.
Và trên cùng là bản sao chuyển khoản tiền lương — mỗi tháng đều đặn chuyển về tài khoản chung của gia đình.
Không khí trong nhà bắt đầu nặng như đổ chì.
Bà Huệ cầm một tờ lên xem, tay run nhẹ. Bà không mù chữ. Bà đọc được. Rất rõ.
Tôi nói tiếp, chậm rãi, từng chữ như đóng đinh:
– “Con đi làm. Tăng ca. Kiếm tiền.
– Trả nợ xây nhà.
– Nuôi hai đứa nhỏ.
– Và đưa tiền sinh hoạt cho mẹ mỗi tháng, chưa thiếu một đồng.”
Tôi chỉ vào mặt mình — nơi còn hằn dấu tay đỏ rát:
– “Còn cái này… là phần thưởng cho con, vì về muộn?”
Cả nhà im phăng phắc.
Anh Phúc nuốt khan, nhìn tôi rồi nhìn mẹ, môi mấp máy nhưng không nói được câu nào.
Bà Huệ đặt mạnh tờ giấy xuống bàn, giọng đã không còn gắt như lúc trước, nhưng vẫn cố giữ thể diện:
– “Thì… ai biết cô đi làm thật hay giả. Đàn bà con gái, tối mịt mới về…”
Tôi đứng dậy.
Lần này, tôi cúi người rất thấp, giọng nhỏ nhưng lạnh:
– “Từ hôm nay, con sẽ chuyển ra ngoài ở.
– Tiền sinh hoạt… con dừng.
– Tiền nợ xây nhà… con vẫn trả, vì con không quỵt.
– Nhưng một cái tát nữa, con sẽ báo công an.”
Tôi quay sang anh Phúc, nhìn thẳng:
– “Anh chọn.
Ở lại đây — hay đi cùng mẹ con tôi.”
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng quạt trần quay kẽo kẹt trên trần nhà, nghe rõ đến đáng sợ.
Tôi xách túi, bước ra cửa.
Sau lưng, lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng mẹ chồng nhỏ đi:
– “…Con dâu…”
Nhưng tôi không quay lại.
Vì có những im lặng,
không phải là chịu đựng —
mà là kết thúc.