Sau trận độ-t qu-ỵ, bố tôi quyết để mảnh đất giá trị 10 tỷ cho người con rể làm phụ hồ chứ không chia cho 2 người con trai

Bố tôi gục xuống ngay trong bữa tiệc mừng thọ 70 tuổi. Cơn đột quỵ ập đến như một cơn bão, cuốn phăng đi không khí vui vẻ, để lại sự hoang mang tột độ trong căn nhà từ đường rộng lớn. Bố tôi là đại gia bất động sản có tiếng ở đất này. Mẹ mất sớm, ông gà trống nuôi ba anh em tôi khôn lớn. Hai anh trai tôi, anh Hưng và anh Thịnh, đều đã lập gia đình và ra ở riêng, nhưng sự nghiệp thì lẹt đẹt, chủ yếu dựa hơi bố. Chỉ có tôi và chồng – Minh, là sống chung với bố để tiện chăm sóc.

Trong phòng cấp cứu trắng toát mùi thuốc sát trùng, bác sĩ lắc đầu ái ngại: “Cục máu đông chèn ép dây thần kinh rất nguy hiểm. Nếu qua khỏi cũng dễ bị liệt nửa người, cần người chăm sóc 24/24. Gia đình chuẩn bị tinh thần“. Câu nói ấy như sét đánh ngang tai tôi và Minh. Tôi khóc nấc lên, tựa vào vai chồng. Nhưng ở góc hành lang, tôi thấy anh Hưng và anh Thịnh kéo nhau ra thì thầm to nhỏ.

Đêm hôm đó là ca trực đầu tiên. Tôi mệt lả nên Minh bảo tôi về nhà nghỉ ngơi để anh ở lại trông bố. Nhưng đến nửa đêm, hai anh trai tôi ập vào phòng bệnh, nằng nặc đòi thay ca để Minh về. Minh thật thà, nghĩ các anh hiếu thảo nên đồng ý ngay. Nhưng Minh đâu biết, và cả tôi cũng không ngờ, đó là đêm định mệnh thay đổi tất cả.

Khoảng 2 giờ sáng, khi thuốc tê dần tan, bố tôi lờ mờ tỉnh lại. Ông chưa mở được mắt, người tê cứng không cử động được, nhưng thính giác thì bắt đầu hồi phục. Và thứ đầu tiên ông nghe được không phải là lời cầu nguyện của các con, mà là những lời nói sắc như dao cứa vào tim gan: “Mày hỏi bác sĩ chưa? Khả năng đi là bao nhiêu phần trăm?” – Giọng anh Hưng gắt gỏng. “Bác sĩ bảo 50/50. Mà nếu sống thì cũng nằm một chỗ, vệ sinh tại giường. Nghĩ thôi đã thấy tởm.” – Anh Thịnh đáp, tiếng bật lửa châm thuốc lách tách.

Không gian im lặng một chút, rồi anh Hưng tiếp tục, giọng lạnh tanh: “Thôi, cứ để ông già ‘đi’ nhanh cho nhẹ nợ. Ông ấy mà nằm đấy 5-10 năm thì tiền núi cũng lở, mà anh em mình lại phải hầu hạ. Ông ấy chết bây giờ, mảnh đất mặt tiền 10 tỷ kia chia đôi, anh em mình mỗi thằng 5 tỷ, đổi đời luôn. Còn cái nhà nát ở quê thì cho con út”. “Chuẩn. Tao nợ bọn xã hội đen 2 tỷ rồi, ông già không chết nhanh là tao chết trước. Hay là… mình rút ống thở? Dù sao bác sĩ cũng bảo tiên lượng xấu.”

Bố tôi nằm đó, nước mắt chảy ngược vào trong. Trái tim già nua của ông đau đớn hơn cả cơn đột quỵ. Ông cố gắng cử động ngón tay nhưng vô vọng. Ông nhận ra, hai đứa con trai ông dứt ruột đẻ ra, nuôi nấng chiều chuộng, giờ đây đang mong ông chết như mong một món hàng được thanh lý. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Là Minh. Anh quay lại vì quên đưa hộp sữa cho bố.

Thấy Minh, hai anh trai tôi giật mình, vội vàng dập điếu thuốc, giả vờ đắp chăn cho bố rồi viện cớ: “Chú Minh đến rồi à? Thế anh em tôi về nhé, mai còn đi làm sớm. Chú chịu khó chăm bố, đất cát ông ấy cũng chưa chia đâu, chú đừng mong gì“. Nói rồi họ bỏ đi thẳng, không một lần ngoái lại nhìn người cha đang nằm bất động. Suốt 3 tháng ròng rã sau đó, bố tôi nằm viện. Hai người con trai biệt tăm biệt tích, chỉ gọi điện thoại hỏi đúng một câu: “Ông già tắt thở chưa?”. Mọi việc vệ sinh, ăn uống, lau người, tập vật lý trị liệu đều do một tay Minh làm.

Chồng tôi là dân công trình cục mịch, tay chân thô ráp, nhưng chăm bố vợ khéo léo lạ thường. Anh cõng bố đi vệ sinh, bón từng thìa cháo, đêm nào cũng thức xoa bóp chân tay cho ông đỡ teo cơ. Anh hay thủ thỉ: “Bố cố lên nhé, bố khỏe lại về uống trà với con. Nhà mình vắng bố buồn lắm“. Bố tôi tuy không nói được, nhưng ánh mắt ông nhìn Minh ngày càng khác. Từ biết ơn chuyển sang yêu thương như con đẻ. Và rồi, kỳ tích xuất hiện. Bố tôi bắt đầu cử động, rồi tập nói bập bẹ. Ông cấm tôi không được báo tin mình hồi phục cho hai anh biết. Ông âm thầm mời luật sư đến bệnh viện làm việc.

Ngày bố xuất viện, theo kế hoạch của ông, tôi gọi điện cho hai anh trai, giọng mếu máo: “Hai anh về ngay đi… Bố… Bố về nhà rồi. Bác sĩ bảo chuẩn bị lo hậu sự…”. Đúng như dự đoán, chưa đầy 30 phút sau, hai chiếc xe hơi đỗ xịch trước cửa. Anh Hưng và anh Thịnh bước xuống, không phải với vẻ mặt đau buồn, mà là sự háo hức không giấu giếm. Họ thậm chí còn mặc sẵn bộ vest đen chỉnh tề, nhưng mắt thì láo liên nhìn quanh sân vườn.

Vừa vào đến phòng khách, thấy tấm màn che kín khu vực giường bệnh của bố, anh Hưng đã gào lên, tiếng khóc giả tạo nghe chói tai: “Ôi bố ơi! Sao bố bỏ chúng con mà đi! Con còn chưa kịp báo hiếu!” Anh Thịnh thì quay sang tôi, quát: “Giấy tờ sổ đỏ đâu? Mang hết ra đây. Bố mất rồi thì theo luật thừa kế, tài sản chia cho con trai trưởng và thứ. Cô là con gái đi lấy chồng hưởng lộc nhà chồng, thằng Minh là rể thì ra rìa nhé. Còn cái nhà nát kia biết điều thì anh em tao cho, không thì…”

Minh đứng nép vào góc tường, cúi đầu không nói gì. Tôi nhìn hai người anh, lòng nguội lạnh. “Các anh không muốn nhìn mặt bố lần cuối sao?” Tôi hỏi. “Thôi, đắp chiếu rồi nhìn gì nữa, sợ lắm. Giờ việc chia tài sản quan trọng hơn.” – Anh Hưng xua tay, mắt dán vào két sắt. Đột nhiên, tiếng luật sư vang lên dõng dạc từ phía sau tấm màn: “Xin mời hai anh ngồi xuống nghe công bố di chúc“. Hai anh tôi mắt sáng rực, tranh nhau ngồi xuống ghế sofa. “Đấy, bố chu đáo thật, có di chúc luôn. Đọc nhanh đi luật sư.”

Vị luật sư mở tập hồ sơ, giọng đanh thép: “Theo di nguyện của ông Nguyễn Văn Ba, mảnh đất mặt tiền 200m2 trị giá 10 tỷ đồng và toàn bộ số tiền tiết kiệm 3 tỷ đồng sẽ được chuyển quyền sở hữu duy nhất cho…” Hai anh tôi chồm người lên, nín thở chờ đợi cái tên mình được xướng lên. “…cho anh Trần Văn Minh, con rể của ông.” “CÁI GÌ?” Hai anh em đồng thanh hét lên, bật dậy như lò xo. “Ông điên à? Ông đọc nhầm à? Thằng Minh là người dưng nước lã, sao lại được hưởng? Còn chúng tôi là con ruột cơ mà!”

“Không nhầm đâu.” Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm vang lên. Tấm màn từ từ được kéo ra. Bố tôi ngồi trên chiếc xe lăn, thần sắc hồng hào, ánh mắt rực lửa giận dữ nhìn thẳng vào hai đứa con trai “quý tử”. Anh Hưng và anh Thịnh chết trân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu. Họ lắp bắp, chân run rẩy lùi lại phía sau: “Bố… Bố… Bố chưa…”

“Chưa chết để chúng mày bán đất trả nợ đúng không?” Bố tôi gằn từng tiếng. “Cái đêm tao nằm trong phòng cấp cứu, từng câu từng chữ chúng mày nói, tao nuốt không trôi một từ nào. Chúng mày mong tao chết để chia tiền, còn thằng Minh – đứa con rể mà chúng mày khinh thường – lại là người duy nhất muốn tao sống“. Bố ném tờ giấy xét nghiệm ADN (mà ông bí mật làm để khẳng định sự tin tưởng) và bản sao kê nợ nần của hai anh xuống bàn.

“Tao không đẻ ra những đứa con cầm thú như chúng mày. Từ hôm nay, mảnh đất này, ngôi nhà này là của vợ chồng cái Lan, thằng Minh. Còn hai đứa mày, bước ra khỏi nhà tao. Đừng bao giờ quay lại đây, dù là đám tang thật của tao!” Minh vội chạy đến xoa lưng cho bố đỡ kích động. Bố nắm chặt lấy tay Minh, rưng rưng: “Con mới là con trai của bố.”

Hai người anh tôi nhục nhã ê chề, không dám nói nửa lời, lủi thủi dắt nhau ra về giữa những tiếng xì xào của hàng xóm xung quanh. Họ không chỉ mất đi khối tài sản khổng lồ, mà còn mất vĩnh viễn tư cách làm người, làm con. Tôi nhìn theo bóng lưng họ, rồi nhìn gia đình nhỏ của mình. Đúng là trời cao có mắt, sống có đức mặc sức mà ăn, còn kẻ gieo gió thì ắt sẽ gặt bão.

Related Posts

Con trai và con dâu cấ/m mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti::ểu đư::ờng, ăn vào là nhậ/p vi::ện”. Nhưng tối nào chúng cũng đặt đồ về ăn, còn bà chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào…

Con trai và con dâu cấ/m mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti::ểu đư::ờng, ăn vào là nhậ/p vi::ện”. Nhưng tối nào chúng cũng…

Đi công tác Đà Lạt, tôi tình cờ gặp lại vợ cũ để rồi…

Đà Lạt đón tôi bằng một cơn mưa rả rích và cái lạnh thấu xương của những ngày cuối đông. Chuyến công tác dự kiến chỉ kéo…

Vợ bị g::ãy ch::ân, chồng lập tức đẩy cả vợ lẫn con chưa đầy 2t về quê cho ông bà ngoại chăm

Bốn tháng – kể từ ngày Hà, vợ anh, bị tai nạn gãy chân khi đang đi chợ nam không hề về thăm. Hôm đó, anh đang…

Chồng tối nào cũng đi hát 1h sáng mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đ::ập n::át điện thoại chồng

Đồng hồ điểm 12 giờ 30 phút đêm. Tiếng lạch cạch quen thuộc nơi ổ khóa vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của căn nhà lạnh…

Chồng đi công tác ăn nằ:::m với nh:ân tì:nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà

Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng…

Bị bồ của chồng đ:;:ổ cà phê lên đ::ầu và đ:á::nh gh:::en, tôi nuốt nước mắt nín nhịn cho qua

Vết cà phê nâu sẫm loang lổ trên chiếc áo trắng tinh khôi của tôi, nóng rát. Nhưng cái nóng ấy chẳng thấm vào đâu so với…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *