Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng…

Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng…

Tôi nghe tin vợ cũ sắp tái hôn vào một buổi chiều rất bình thường.
Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi:

“Anh biết chưa? C/o/n Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy th/ằ/ng bảo vệ ngày xưa ở công ty mình đấy.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây. Rồi tôi bật cười.

Cười lớn đến mức cô thư ký ngoài phòng còn liếc vào, tưởng tôi vừa nghe được tin gì vui lắm. Tôi cười đến cay sống mũi, cười đến tức ng/ự/c, cười đến mức suýt s/ặ/c nước.

Lan – vợ cũ tôi – người từng khóc lóc đòi ly hôn vì “không chịu nổi áp lực”, vì “anh quá thực dụng, quá coi trọng tiền bạc”, cuối cùng lại đi lấy… một anh bảo vệ.

Một anh bảo vệ.

Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng. Có lần tôi còn quát anh ta vì để xe khách chắn lối vào.

Đời đúng là biết đùa.

Tôi lập tức quay sang nhìn vợ tôi bây giờ – Hà.

Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao. Tôi cưới Hà sau khi ly hôn Lan chưa đầy một năm. Ai cũng bảo tôi “số hưởng”, “đổi đời”.
Tôi cũng nghĩ vậy.

“Hà này,” tôi nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng không giấu nổi sự hả hê, “cuối tuần này em có rảnh không?”

“Có chuyện gì không anh?” – Hà hỏi.

“Vợ cũ anh cưới chồng.”

Hà nhướn mày.

“À, em nghe loáng thoáng rồi. Hình như lấy bảo vệ đúng không?”
Tôi gật đầu, cười khẩy.

“Anh định đi.”

Hà nhìn tôi, im lặng vài giây.

“Anh đi làm gì?”

Tôi nghiêng người lại gần, hạ giọng:

“Đi cho người ta biết… bỏ anh là sai.”

Hà không cười. Nhưng cô cũng không từ chối.

Khách sạn nơi tổ chức tiệc cưới không phải dạng trung tâm tiệc cưới bình dân như tôi tưởng. Đó là một khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố – nơi trước giờ tôi chỉ đến dự tiệc của đối tác lớn hoặc các sự kiện cấp tập đoàn.

Cửa kính cao chạm trần. Thảm đỏ trải dài từ sảnh vào tận phòng tiệc. Hai bên lối đi là hoa tươi – không phải mấy loại hoa trang trí rẻ tiền – mà là hoa nhập khẩu, phối toàn tông trắng – kem – vàng nhạt, cắm dày đến mức nhìn thôi cũng đủ biết giá không hề rẻ.
Hà bước xuống xe trước tôi, khẽ siết tay tôi lại.

“Anh chắc là… đúng chỗ không?” – cô hỏi nhỏ.

Tôi cũng đang tự hỏi điều đó.

Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng: …

“LỄ THÀNH HÔN
LAN & NGUYỄN GIA KHẢI
Trân trọng kính mời”

Tôi đứng sững.

Nguyễn… Gia Khải?

Cái tên ấy khiến tim tôi khẽ giật một nhịp, nhưng tôi vẫn cố trấn an mình. Chắc trùng tên thôi. Ở đời thiếu gì người trùng họ trùng tên.

Nhưng Hà thì không còn bình tĩnh như tôi.

Cô siết chặt tay tôi hơn, giọng thấp hẳn xuống:

“Anh… anh có chắc chú rể là bảo vệ không?”

Tôi nuốt khan, không trả lời.

Chúng tôi bước vào sảnh. Nhạc dương cầm vang nhẹ. Nhân viên lễ tân cúi người chào rất cung kính, hướng dẫn chúng tôi vào bàn khách mời VIP gần sân khấu. Tôi bắt đầu thấy… không ổn.

Khách mời toàn những gương mặt tôi quen – nhưng không phải quen theo kiểu bạn bè.
đối tác, chủ doanh nghiệp, giám đốc chi nhánh, thậm chí có người tôi từng phải xếp hàng chờ cả tiếng mới được gặp.

Hà ngồi xuống, mặt hơi tái.

“Anh ơi… bàn này toàn lãnh đạo cấp cao. Không giống đám cưới của… một anh bảo vệ đâu.”

Tôi cười gượng:

“Chắc… bên nhà gái có điều kiện.”

Nhưng lòng tôi bắt đầu lạnh dần.

MC bước lên sân khấu, giọng trang trọng:

“Kính thưa quý vị quan khách, hôm nay là ngày trọng đại của chú rể Nguyễn Gia Khải – Tổng giám đốc Tập đoàn Khải Minh Holdings – và cô dâu Trần Thu Lan…”

Tôi đông cứng.

Tai tôi ù đi, như ai đó vừa tạt thẳng một xô nước đá vào mặt.

Tổng… giám đốc?

Hà quay phắt sang tôi, mắt mở to, môi run run:

“Anh… anh vừa nghe gì không?”

Tôi không trả lời được.

Trên sân khấu, chú rể bước ra.

Không còn là người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ cũ kỹ ngày nào.
Bộ vest may đo vừa vặn, dáng người thẳng, ánh mắt trầm tĩnh và sắc sảo.
Chỉ cần đứng đó thôi, khí chất đã hoàn toàn khác.

Nhưng tôi nhận ra ngay.

Không thể nhầm.

Chính là người từng đứng gác cổng công ty tôi.
Người tôi từng quát nạt.
Người tôi từng coi thường không thèm nhớ tên.

Tôi cảm giác cổ họng mình bị bóp nghẹt.

MC tiếp tục:

“Có lẽ nhiều người thắc mắc vì sao chú rể từng xuất hiện với vai trò… bảo vệ. Xin được chia sẻ ngắn gọn: anh Gia Khải từng âm thầm làm bảo vệ tại một công ty trong giai đoạn khảo sát nội bộ và tái cấu trúc doanh nghiệp, theo yêu cầu của hội đồng quản trị nước ngoài.”

Tôi chết lặng.

Khảo sát nội bộ.

Ẩn danh.

Chủ tịch tương lai.

Trong đầu tôi hiện lên như phim tua ngược.

Những lần tôi quát anh ta.
Những cái liếc khinh thường.
Những câu mỉa mai sau lưng: “Bảo vệ thì biết gì kinh doanh.”

Tôi nhớ ra rồi.

Có một thời gian, ban lãnh đạo công ty bị thanh tra nội bộ.
Một số trưởng phòng bị sa thải.
Có những báo cáo “từ trên trời rơi xuống” phanh phui sai phạm mà không ai hiểu nổi nguồn từ đâu.

Tôi từng thoát.
Nhưng cũng chính vì vậy mà tôi chủ quan.

Hóa ra…

Lan bước ra.

Vẫn là Lan – nhưng ánh mắt không còn mệt mỏi, không còn cúi đầu nhẫn nhịn như những năm làm vợ tôi.
Cô mặc váy cưới đơn giản nhưng tinh tế, nụ cười bình thản, kiêu hãnh.

Ánh mắt cô lướt qua khán phòng.

Và… dừng lại ở tôi.

Chỉ một giây.

Không hằn học.
Không đau đớn.
Không hối tiếc.

Chỉ là ánh nhìn của một người đã đi qua một đoạn đời cũ… và không còn cần ngoái lại.

Gia Khải nắm tay Lan, giọng trầm ổn vang lên qua micro:

“Cảm ơn người phụ nữ đã tin tôi khi tôi không có gì ngoài sự im lặng.
Cảm ơn em vì đã không hỏi quá khứ, không đòi câu trả lời, chỉ chọn ở lại khi người khác quay lưng.”

Tôi cảm thấy ruột gan mình rơi xuống.

Hà khẽ rút tay ra khỏi tay tôi.

Cô nói rất khẽ, nhưng đủ để tôi nghe:

“Anh à… em nghĩ chúng ta nên về.”

Tôi không cười nổi nữa.

Không ‘lên mặt’.
Không ai chú ý đến tôi.
Không ai quan tâm tôi là ai.

Trong khoảnh khắc ấy, giữa sảnh tiệc sang trọng, tôi nhận ra một sự thật cay đắng:

👉 Người tôi từng khinh thường nhất… lại là người tôi không bao giờ với tới được.
👉 Người phụ nữ tôi bỏ rơi… đã chọn đúng người từ đầu.

Còn tôi?

Tôi chỉ là một kẻ tưởng mình thắng… cho đến khi bước vào chính đám cưới đã vả thẳng vào mặt mình.

Related Posts

Thấy số điện thoại của bồ gọi đến chồng cuống quýt bắt xe đi luôn và hành đ:ộng khô:;ng ng::ờ của vợ

Tôi tên là Thảo, 30 tuổi, kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu. Chồng tôi – Hưng – là giám đốc một công ty…

“Mẹ ơi đừng b:ỏ con! Mẹ cho con đi theo với…”

Tôi đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong bộ váy cô dâu lộng lẫy mà thấy xa lạ vô cùng. Lớp phấn dày cộm che đi…

2 giờ sáng đêm tân hôn và tin nhắn từ vợ cũ của chồng: “Em có th::ai rồi…”

Đêm tân hôn. Mùi nến thơm hòa quyện với chút men rượu vang còn sót lại tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ngột ngạt….

Chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn đốn Giáng sinh cùng bồ, vợ b::ầu 9 tháng âm thầm làm đúng 1 việc

Hà Nội những ngày cuối tháng 12 lạnh cắt da cắt thịt. Tôi vác chiếc bụng bầu vượt mặt, nặng nề di chuyển trong căn biệt thự…

Vừa về nhà sau chuyến công tác, tôi nghe l:-én cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng rồi ch-t lặng trước sự thật 10 năm kh;ông co:n

Vừa về nhà sau chuyến công tác, tôi nghe l:-én cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng rồi ch-t lặng trước sự thật 10 năm kh;ông…

Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ

Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *