Nghe tiếng chồng th::ở d:ốc trong điện thoại nghi ngờ chồng ngoại tình, vợ la:o theo định vị đi “b::ắt gian” để rồi ch//ết đứng khi thấy cảnh tượng kinhhoang ở…
Kim đồng hồ trên tường nhích từng nhịp nặng nề sang con số 11 giờ đêm. Căn chung cư vắng lặng như tờ, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy rì rầm. Tôi ngồi bó gối trên sofa, mắt dán chặt vào chấm đỏ đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Chồng tôi – Minh – vẫn chưa về.
Và cái chấm đỏ định vị quái gở ấy lại dừng ở khu vực ngoại ô heo hút, nơi mà bản đồ Goo/gle chỉ hiện lên một mảng màu xám xịt không tên gọi. Đã một tuần nay, cứ đúng 9 giờ tối, anh lại biến mất đến nơi đó và trở về lúc 1, 2 giờ sáng với bộ dạng phờ phạc, tắm rửa vội vàng rồi lăn ra ngủ như ch//ết.
Tôi là Lan, một người phụ nữ luôn sống trong nỗi sợ vô hình về sự ph/ản b//ội. Có lẽ vì tôi đọc quá nhiều tâm sự trên mạng, hoặc có lẽ vì áp lực cơm áo gạo tiền ở cái thành phố đắt đỏ này đã bào mòn niềm tin trong tôi. Minh vốn hiền lành, nhưng đàn ông mà, ai biết được “ngoan” đến bao giờ? Nhất là khi dạo này, tôi luôn cằn nhằn anh về chuyện tiền nong, về việc anh mãi lẹt đẹt ở vị trí nhân viên quèn trong khi bạn bè đã mua nhà lầu, xe hơi.
Đỉnh điểm là tháng trước, bố tôi ở quê bị t/ai b/iến. Gánh nặng viện phí, thu//ốc thang đè nặng lên vai tôi – đứa con một. Minh lẳng lặng xin chuyển sang công ty mới lương cao hơn, nhưng đổi lại là những đêm vắng nhà triền miên: “Anh đi ti/ếp kh//ách.” Đó là câu trả lời duy nhất tôi nhận được.
Tiếp kh//ách gì mà ngày nào cũng đến một chỗ ho//ang vu? Tiếp kh//ách gì mà về nhà nồng nặc mùi bùn đất và lá cây chứ không phải mùi rư//ợu? M//áu gh//en trong tôi sôi sục. Tôi bấm nút gọi. Chuông reo rất lâu Minh mới bắt máy: – “Alo… anh nghe… – Giọng Minh vang lên, đứt quãng, hơi thở h/ổn h.ển, dồn dập như người vừa vận động mạnh. – Anh đang ở đâu? Sao thở mạnh thế? – Tôi gằn giọng, tay siết chặt điện thoại. – Anh… anh đang dở chút việc… với đối tác… Tí anh gọi lại… Ư h/ự…
“Tút… tút… tút…”…

…Tôi đứng bật dậy.
Tim đập loạn xạ. Cái kiểu thở dốc ấy… tôi quá quen qua những câu chuyện người ta kể: đàn ông bị bắt quả tang, đàn ông đang ở cùng đàn bà khác.
Tôi không khóc. Không gào. Một sự lạnh lẽo đáng sợ tràn lên sống lưng.
Tôi chụp chìa khóa xe, khoác áo, lao ra khỏi nhà.
Con đường dẫn ra ngoại ô tối om. Đèn đường thưa thớt, gió đêm thốc vào mặt lạnh buốt. Chấm đỏ trên bản đồ vẫn đứng yên, như cố tình thách thức tôi.
— Được lắm Minh… — tôi nghiến răng — Anh chọn nơi này để phản bội tôi sao?
Xe rẽ vào một lối đất nhỏ. Bánh xe lún trong bùn, mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc. Trước mặt là một khu đất bỏ hoang, cỏ dại cao ngang người, phía trong le lói ánh đèn vàng yếu ớt.
Tôi tắt máy, bước xuống.
Tiếng thở gấp… lại vang lên.
Không phải từ điện thoại.
Mà là… từ phía trong khu đất.
Tôi nín thở, tim đập muốn vỡ lồng ngực. Tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại. Tôi rón rén bước tới, nép sau một gốc cây lớn.
Và rồi…
Tôi chết đứng.
Không có người đàn bà nào cả.
Không có cảnh ôm ấp vụng trộm.
Trước mắt tôi là Minh… quỳ gối trong bùn, áo sơ mi lấm lem, tay áo xắn cao, mồ hôi đổ như tắm. Trước mặt anh là một người đàn ông trung niên nằm bất động, bên cạnh là một cô gái trẻ đang khóc nấc.
— Anh ơi… ba em… ba em không thở nữa rồi… — cô gái gào lên hoảng loạn.
Minh vừa ép ngực người đàn ông, vừa thở dốc:
— Bình tĩnh! Gọi cấp cứu chưa?!
— Em… em gọi rồi… họ nói xa quá…
Minh nghiến răng, tiếp tục ép tim, miệng lẩm nhẩm đếm nhịp. Mỗi lần anh cúi xuống, hơi thở gấp gáp, run rẩy — chính là thứ tôi nghe thấy qua điện thoại.
Tôi lảo đảo lùi lại, chân mềm nhũn.
Ba năm trước, Minh từng là nhân viên y tế quân đội xuất ngũ, rồi mới chuyển sang làm văn phòng. Điều này… tôi đã gần như quên mất.
Cô gái kia run rẩy:
— Anh… anh là ai… sao anh giúp tụi em vậy?
Minh thở hổn hển, giọng khàn đặc:
— Tôi… tôi chỉ đi ngang qua… thấy chú ngã xuống…
Tôi cắn chặt môi.
Đi ngang qua?
Không.
Tôi hiểu rồi.
Một tiếng còi xe cấp cứu vang lên xé tan màn đêm.
Nhân viên y tế lao xuống, tiếp nhận người đàn ông. Một người trong số họ nhìn Minh, gật đầu:
— May có anh sơ cứu kịp thời. Chậm chút nữa là nguy hiểm rồi.
Minh ngồi phịch xuống đất, lưng dựa gốc cây, thở dốc, mắt nhắm nghiền. Trong ánh đèn nhấp nháy, tôi thấy hai bàn tay anh run rẩy — không phải vì mệt, mà vì sợ.
Tôi bước ra.
— Minh.
Anh mở mắt.
Khoảnh khắc ấy… gương mặt anh tái hẳn đi.
— Lan? Em… sao em ở đây?
Tôi không hét. Không khóc. Chỉ nhìn anh thật lâu.
— Em theo định vị. Em tưởng anh đang phản bội em.
Minh cúi đầu. Một nụ cười buồn hiện lên.
— Anh biết… kiểu gì em cũng sẽ nghĩ vậy.
Anh hít sâu, giọng khàn:
— Mấy hôm nay, anh làm thêm ban đêm cho đội cứu hộ tự nguyện. Khu này hay có tai nạn, người già đi làm về muộn… Anh không dám nói, vì… — anh ngừng lại — anh sợ em cằn nhằn anh “lo chuyện bao đồng không ra tiền”.
Từng chữ rơi xuống, nặng như đá.
Tôi nhớ lại những câu mình từng nói.
“Anh rảnh quá.”
“Anh lo thân anh chưa xong.”
“Việc người ta, dính vào làm gì?”
Tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn cứng.
— Còn cuộc gọi lúc nãy… — tôi thì thào.
— Anh đang ép tim cho chú ấy… pin điện thoại sắp hết… anh không kịp giải thích…
Tôi đứng đó, giữa khu đất hoang, nghe tiếng xe cứu thương xa dần.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình nhỏ bé và tàn nhẫn đến vậy.
Trên đường về, tôi ngồi sau xe anh. Không ai nói gì.
Gió đêm thổi lạnh, nhưng tôi lại thấy mặt mình nóng ran.
Tôi hiểu ra một điều đau đớn:
👉 Không phải mọi sự im lặng đều là phản bội.
Có những người chọn gánh vác trong bóng tối, chỉ vì họ quá quen với việc không được thấu hiểu.
Đêm đó, Minh ngủ rất sâu.
Còn tôi… thức trắng.
Không phải vì ghen.
Mà vì xấu hổ với chính mình.