Mẹ tôi li//ệt giường ba năm, đến bữa tiệc gia đình bà bất ngờ đọc di chúc 700 triệu và hai căn nhà để cho chị gái, còn tôi chỉ ngồi lặng người.
Từ ngày t/ai bi;;;ến, nửa người bên phải của mẹ không cử động được, lời nói méo mó, trí nhớ lúc nhớ lúc quên. Bác sĩ bảo mẹ sống được đến hôm nay đã là kỳ tích.
Vậy mà hôm đó, mẹ lại bảo:
— Gọi hết các con về. Mẹ muốn ăn bữa cơm cho đủ mặt.
Cả nhà ai cũng bất ngờ.
Chị gái tôi – Hồng – là người sốt sắng nhất. Chị thuê hẳn phòng VIP của nhà hàng lớn, nói rằng “mẹ cả đời khổ rồi, phải cho mẹ một bữa tử tế”.
Tôi chỉ lặng lẽ đẩy xe lăn cho mẹ, nhìn căn phòng sáng choang mà thấy lòng nặng trĩu.
Ba năm nay, người ở bên mẹ mỗi ngày là tôi. Tắm rửa, thay bỉm, bón từng thìa cháo. Còn Hồng, mỗi tháng ghé thăm một lần, lần nào cũng than bận.
Nhưng hôm nay, chị diện váy lộng lẫy, tay xách túi hiệu, nụ cười lúc nào cũng nở.
— Mẹ nhìn con có xinh không? — chị cúi sát mặt mẹ.
Mẹ tôi nhìn chị rất lâu, ánh mắt đục mờ nhưng bình thản
Bữa tiệc gần tàn, mẹ bỗng ra hiệu cho tôi.
Tôi cúi xuống. Mẹ thì thào:
— Lấy… cái phong bì… trong túi áo…
Tôi sữ/ng người.
Phong bì màu nâu cũ kỹ, bên ngoài ghi hai chữ run run: DI CHÚC.

…Tôi run tay lấy phong bì ra, tim đập thình thịch.
Cả bàn tiệc bỗng im lặng khi tôi đặt phong bì trước mặt mẹ. Hồng nheo mắt nhìn, nụ cười trên môi hơi cứng lại.
Mẹ ra hiệu cho tôi mở.
Bên trong là tờ giấy đã ố vàng, chữ viết nghiêng ngả, nhưng vẫn nhận ra nét chữ của mẹ. Tôi đọc, giọng mình khàn đi từng chữ:
— “Tôi là Nguyễn Thị Sáu… trong lúc còn minh mẫn, xin để lại di chúc như sau…”
Hồng chỉnh lại tư thế ngồi, hai tay đan vào nhau. Mấy người họ hàng bắt đầu xì xào.
— “Toàn bộ số tiền tiết kiệm 700 triệu đồng và hai căn nhà đứng tên tôi… để lại cho con gái lớn là Nguyễn Thị Hồng.”
Tôi nghe mà tai ù đi.
Không phải vì số tiền.
Mà vì trong đầu tôi chỉ hiện lên ba năm qua: những đêm mẹ sốt cao, tôi thức trắng; những lần mẹ đau quá nắm chặt tay tôi đến bật khóc; những buổi tôi xin nghỉ làm vì mẹ ngã khỏi giường.
Hồng quay sang tôi, ánh mắt thoáng lướt qua một tia thắng thế, rồi lại vờ xúc động:
— Em à… chị biết em vất vả. Nhưng mẹ đã quyết vậy rồi…
Tôi không đáp. Tôi chỉ cúi đầu, nhìn xuống đôi bàn tay mình — những bàn tay chai sạn vì bón cơm, giặt tã, xoa bóp cho mẹ suốt ba năm.
Đọc đến đây, tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng mẹ lại khẽ ho một tiếng, giơ tay run rẩy ra hiệu… chưa xong.
Tôi sững lại, lật sang trang sau.
— “Riêng con gái út là Nguyễn Thị Mai…”
Cả phòng nín thở.
— “…mẹ không để lại tiền, cũng không để lại nhà.”
Tôi nghe tim mình rơi thẳng xuống đáy.
Hồng thở phào rất khẽ.
Nhưng ngay sau đó, tôi nghẹn lại khi đọc tiếp:
— “…vì ba năm nay, con đã thay mẹ trả xong khoản nợ 320 triệu tiền chữa bệnh và sinh hoạt, bằng chính tiền lương của mình.”
Cả bàn tiệc xôn xao.
Hồng quay phắt sang tôi:
— Cái gì?
Tôi cũng chết lặng. Tôi chưa từng nói với ai chuyện đó. Tôi đã vay ngân hàng, làm thêm buổi tối, lặng lẽ trả dần từng tháng, chỉ sợ mẹ lo.
Giọng mẹ yếu, nhưng rõ từng chữ, như dồn hết sức lực còn lại:
— “Hai căn nhà và số tiền kia… mẹ giao cho Hồng giữ hộ.”
Cả phòng chết sững.
— “Sau khi mẹ mất, Hồng có trách nhiệm bán một căn nhà, chia đôi tiền cho các em, theo đúng phần luật định. Căn còn lại… để làm nhà thờ.”
Hồng bật dậy:
— Mẹ! Mẹ nói gì vậy? Sao lúc trước mẹ không nói rõ?!
Mẹ nhìn chị rất lâu. Ánh mắt không trách móc, chỉ buồn:
— “Vì mẹ muốn biết… khi chưa có gì trong tay, con đối xử với mẹ thế nào.”
Câu nói ấy rơi xuống bàn tiệc như một nhát dao lạnh.
Hồng tái mặt. Những người họ hàng nhìn chị bằng ánh mắt khác hẳn lúc nãy.
Mẹ quay sang tôi, bàn tay run run nắm lấy tay tôi, lạnh nhưng rất chặt:
— “Con không cần nhà… không cần tiền… vì ba năm nay, con đã cho mẹ thứ quý nhất rồi.”
Tôi bật khóc.
Không nức nở. Chỉ là nước mắt chảy ra không kìm được.
Đêm đó, đưa mẹ về nhà, tôi thay mẹ lau mặt, chải tóc như mọi ngày. Mẹ mệt, nhưng khóe miệng lại cong lên rất nhẹ.
Tôi hiểu ra một điều mà mãi đến lúc ấy mới dám tin:
👉 Có những người tưởng mình được thừa kế tất cả, nhưng thực ra chỉ được giao giữ.
Còn người không nhận gì… lại chính là người đã có trọn tình thương.