Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng c/ăng th/ẳng. Nhi khuyên cả hai nên đi thăm khám nhưng tôi nhất quyết không đồng ý. Tôi khỏe mạnh thế này, chẳng có b/ện/h gì mà phải đi đến những chỗ đó. Nghe Nhi nói nhiều lần, tôi tứ/c giậ/n q/u/át lên:
“Anh không có vấn đề gì hết, l/ỗi là tại em mà, không phải sao?”.
Vợ tôi nhìn tôi ch/ế/t s/ữ/ng. Tôi biết mình nói quá lời nhưng cũng chẳng nói xin lỗi vợ vì tôi không nói sai. Trước khi lấy nhau, Nhi từng ph//á th///a/i vì bị người yêu bỏ rơi, điều kiện cô ấy lúc đó cũng không thể một mình nuôi con. Lúc yêu nhau, nghe vợ thật thà chia sẻ như thế, tôi chưa từng c//h/ê b//a/i, thậm chí còn thấy thương cô ấy. Nhưng giờ đã lấy nhau 4 năm vẫn không có con thì tôi lại thấy h//ối h//ận.
Vì chuyện con cái không thuận lợi nên tình cảm vợ chồng tôi càng bị r/ạn n//ứt. Tôi chán nản, quyết định chuyển công tác đến một thành phố khác. Từ ngày xa nhà, tôi rất ít khi chủ động gọi điện cho vợ. Tôi từng nghĩ đến chuyện l//y h//ôn vợ nhưng lại không nỡ, dù sao cũng đã bên nhau lâu như thế rồi.
Mới hai tháng sống xa vợ, tôi sa vào mối qu/a//n h///ệ với một người phụ nữ khác. Đó là cô hàng xóm ở cạnh phòng trọ của tôi, cô ấy từng có một đời chồng. Tôi không quá yêu người phụ nữ này, chỉ thấy vui được lúc nào thì tính lúc đó. Nào ngờ vợ tôi bất ngờ lên thăm tôi thì chứng kiến màn ng/o/ại tìn//h của chồng. Cô ấy tứ/c gi/ận bỏ về, không nói một lời nào. Ban đầu tôi cũng chẳng hoản/g loạ/n, nhưng ngay hôm sau tôi đã trở về nhà. Tôi vẫn không muốn l/y h//ôn với vợ.
Khi tôi về đến đầu ngõ, tôi nấn ná một lúc chưa bước vào nhà. Tôi thấy vợ đang quét sân thì bỗng dưng loạ/ng cho/ạng như sắp ng/ất. Tôi định chạy vào thì bất ngờ thấy một bóng người vụt chạy tới, đỡ lấy vợ tôi…..

…đỡ lấy vợ tôi trước khi cô ấy ngã khuỵu xuống nền gạch.
Người đó không phải tôi.
Là một người đàn ông lạ. Cao, dáng gầy, mặc áo sơ mi giản dị. Anh ta giữ Nhi rất chặt, một tay đỡ lưng, một tay che đầu cô khỏi va xuống đất. Hành động quen thuộc đến mức… không giống một người hàng xóm bình thường.
Tôi chết lặng.
– “Nhi! Em sao thế?” – người đàn ông ấy cuống quýt gọi.
Nhi mở mắt. Khi nhìn thấy anh ta, cô không giật mình, chỉ khẽ nói, giọng yếu ớt:
– “Em không sao… chắc tại đứng lên nhanh quá.”
Rồi… cô đặt tay lên bụng.
Cử chỉ ấy như một nhát búa giáng thẳng vào đầu tôi.
Tôi bước vội vào sân.
– “Nhi!”
Cả hai người cùng quay lại.
Nhi nhìn tôi. Ánh mắt cô bình thản đến lạnh người. Không giận, không khóc, không trách móc.
Người đàn ông kia khựng lại, buông tay ra rất tự nhiên, rồi quay sang tôi:
– “Anh là…?”
Nhi trả lời thay anh ta, giọng đều đều:
– “Chồng cũ tương lai của em.”
Tôi đứng sững.
Anh ta hơi bất ngờ, nhưng vẫn lễ phép gật đầu:
– “Tôi là bác sĩ Tuấn. Bạn… của Nhi.”
Bác sĩ.
Tôi chợt nhớ lại. Nhi từng nhiều lần nhắc tôi đi khám. Tôi không đi. Tôi còn đổ lỗi cho cô ấy. Tôi còn lấy quá khứ đau đớn của cô ấy ra làm vũ khí.
Tôi nuốt khan.
– “Em… sao lại…?”
Nhi không để tôi nói hết câu.
– “Em mang thai rồi.”
Câu nói nhẹ bẫng, nhưng tai tôi ù đi, chân như không còn đứng vững.
– “Ba tháng.”
Ba tháng.
Ba tháng trước… chính là lúc tôi chuyển công tác. Lúc tôi bỏ mặc vợ. Lúc tôi đang vui vẻ với người đàn bà khác.
Tôi bật cười, tiếng cười méo mó:
– “Em… đừng nói với anh là…”
Nhi nhìn thẳng vào tôi. Lần đầu tiên, trong mắt cô có cảm xúc. Nhưng đó không phải hận, mà là thương hại.
– “Đứa bé là của anh.”
Tôi sững người.
– “Nhưng anh… anh đâu có…”
Bác sĩ Tuấn khẽ lên tiếng, giọng điềm tĩnh:
– “Anh có thể không biết, nhưng nhiều trường hợp hiếm muộn không phải do người vợ. Anh chị từng có thai, nghĩa là chị ấy không vô sinh.”
Tôi nhớ lại. Nhi từng mang thai trước khi quen tôi. Chính tôi đã dùng chuyện đó để sỉ nhục cô.
– “Còn anh,” bác sĩ Tuấn nhìn tôi, không gay gắt, nhưng đủ sắc,
– “kết quả xét nghiệm cho thấy anh bị tinh trùng yếu, khả năng thụ thai tự nhiên rất thấp. Nếu điều trị sớm, đã không mất bốn năm.”
Tôi nghe mà tim thắt lại.
Nhi lên tiếng, giọng bình thản:
– “Em biết chuyện này hai tháng trước.
Cũng là lúc em biết anh phản bội em.”
Tôi nhìn cô, cổ họng nghẹn cứng.
– “Sao em không nói?”
Nhi mỉm cười. Một nụ cười buồn.
– “Vì em muốn xem…
khi không còn con cái ràng buộc,
không còn áp lực bố mẹ,
anh sẽ chọn em…
hay chọn chính bản chất của mình.”
Tôi không nói được gì.
Nhi quay sang bác sĩ Tuấn:
– “Anh về đi. Em ổn rồi.”
Anh ta gật đầu, nhìn tôi một giây rất lâu, rồi nói:
– “Anh nên cảm ơn cô ấy. Không phải người đàn bà nào cũng đủ tử tế để không phá hủy anh, dù có đầy lý do để làm thế.”
Anh ta rời đi.
Sân nhà chỉ còn tôi và Nhi.
Tôi run rẩy:
– “Anh xin lỗi.
Cho anh một cơ hội.
Con… anh sẽ chịu trách nhiệm.”
Nhi nhìn tôi. Rất lâu.
Rồi cô lắc đầu.
– “Anh à…
Anh chỉ muốn đứa bé khi biết nó tồn tại.
Còn em…
em đã cần anh nhất khi anh không ở đó.”
Cô bước vào nhà, mang ra một phong bì.
– “Đơn ly hôn.
Em đã ký rồi.”
Tôi hoảng loạn:
– “Nhưng con…”
Nhi đặt tay lên bụng, giọng dứt khoát:
– “Con em nuôi.
Và con không cần một người cha chỉ biết hối hận khi đã muộn.”
Cánh cửa khép lại.
Tôi đứng chết lặng giữa sân, nơi từng là mái ấm của mình.
Lúc ấy tôi mới hiểu:
👉 Không phải vợ tôi không sinh được con.
👉 Mà là tôi… không xứng đáng làm cha.