Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇
Mẹ Hùng m/ất sớm, bố phải lam lũ nuôi bốn anh chị em của anh ăn học tới nơi tới chốn. Nhờ công sức của bố mà anh mới có được sự nghiệp như ngày hôm nay.
Sau khi công việc và nhà cửa ổn định, anh quyết định đón bố lên ở chung. Vợ anh có vẻ khó chịu nhưng biết rằng mình không thay đổi được gì nên đành chiều ý chồng.
Từ nhỏ cô đã là thiên kim tiểu thư, mọi việc trong nhà đều có người giúp việc lo. Đến khi lấy Hùng, anh cũng không để cô phải vất vả với công việc nhà. Anh là người đàn ông thương vợ nên thuê giúp việc làm theo giờ để vợ khỏi phải đụng đến những việc nặng nhọc.
Từ ngày bố lên ở chung, Hùng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn vì đã thực hiện được ước muốn của mình. Anh muốn cho bố một cuộc sống sung túc, bù đắp những ngày tháng vất vả h/y si/nh vì con.
Nhưng ngược lại, vợ anh lại có vẻ không vui vì điều này. Cô thường rỉ tai anh rằng cứ cho bố một số tiền rồi về quê thuê người chăm sóc. Cũng vì việc này mà vợ chồng anh thường cã/i nhau, mâ/u thuẫ/n ngày càng g/ay g/ắt.
Hôm đó, Hùng bất ngờ đi làm về sớm thì bắt gặp cảnh tượng bố chồng con dâu g/ây cho/á/ng. Vợ anh thoải mái nằm trên sofa ăn uống, xem tivi. Trong khi đó bố anh phải hì hục lau dọn nhà cửa, m/ồ h/ôi chảy r/òng r/òng. Bố anh quét đến đâu, vợ anh lại vứt thức ăn đến đó. Nhìn thấy cảnh tượng này, anh vô cùng ph/ẫ/n n/ộ.
Thấy vậy, vợ anh vội giải thích:…

…Thấy Hùng đứng chết lặng ở cửa, vợ anh giật mình, vội bật dậy, mặt tái đi nhưng vẫn cố gượng cười:
– Anh về lúc nào thế? Em đang nghỉ chút thôi, bố thích làm mấy việc này cho đỡ buồn tay buồn chân ấy mà…
Hùng siết chặt nắm tay, giọng run vì giận:
– Em nói cái gì?
– Bố thích làm? Hay em coi bố anh là người giúp việc không công?
Không khí trong phòng đông cứng.
Bố anh vội vàng đặt cây chổi xuống, lau mồ hôi trên trán, giọng hiền khô:
– Không sao đâu con… bố quen rồi. Ở quê bố còn làm nhiều hơn thế…
Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào tim Hùng.
Anh bước nhanh tới, đỡ lấy cây chổi từ tay bố, giọng nghẹn lại:
– Bố… con đón bố lên đây là để bố nghỉ ngơi, không phải để bố hầu hạ ai cả.
Vợ anh cau mày, bực tức:
– Anh nói thế là sao? Em có bắt bố làm đâu. Người già rảnh rỗi thì vận động chút có sao? Với lại em là dâu, em cũng mệt chứ bộ!
Hùng quay phắt lại, ánh mắt lần đầu tiên lạnh đến đáng sợ:
– Em mệt?
– Em mệt nên nằm ăn uống vứt rác khắp nhà, để một người hơn 70 tuổi quỳ gối lau sàn?
Cô im lặng, nhưng ánh mắt vẫn đầy bất mãn.
Hùng hít sâu, nói chậm rãi từng chữ:
– Anh thuê giúp việc để em nghỉ. Không phải để em ngồi chỉ tay, còn bố anh làm thay.
Anh quay sang bố:
– Bố lên đây là khách quý của con. Không phải để chịu cảnh này.
Bố anh cúi đầu, giọng buồn:
– Bố không muốn vì bố mà vợ chồng con lục đục… Hay để bố về quê…
Nghe đến đó, Hùng không chịu nổi nữa.
– Không! – anh gần như quát lên – Nếu phải có người rời khỏi căn nhà này, thì không phải là bố.
Vợ anh sững sờ, không tin vào tai mình:
– Anh nói vậy là có ý gì?
Hùng nhìn thẳng vào vợ, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
– Anh có thể chiều em mọi thứ. Nhưng riêng chuyện này, anh không nhân nhượng.
– Nếu em không tôn trọng bố anh, thì cũng là không tôn trọng anh.
Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề.
Lần đầu tiên, người phụ nữ ấy hiểu ra rằng:
👉 Có những giới hạn không thể vượt qua,
👉 Có những người không được phép xem thường,
👉 Và hiếu nghĩa không phải là điều để đem ra mặc cả trong hôn nhân.
Bữa tối hôm đó, Hùng đích thân vào bếp nấu cho bố, còn vợ anh ngồi lặng lẽ trong phòng khách, ánh mắt đầy bất an.
Bởi cô biết…
Cuộc sống xa hoa có thể mua bằng tiền, nhưng sự tôn trọng thì không.