Chồng mở tiệc ăn mừng sau ly hôn, nhân tiện công khai tình tr::ẻ được cấp dưới thi nhau chúc mừng, nhưng hôm sau thì…

Tôi tên là Lan Chi, và anh, chồng cũ của tôi, là Thiên Ân. Mười năm trước, chúng tôi là cặp đôi được ngưỡng mộ tại thành phố Hải Sơn. Chúng tôi cùng nhau gây dựng công ty công nghệ từ hai bàn tay trắng. Chúng tôi từng thức trắng đêm trong căn phòng thuê chật hẹp, chia nhau suất cơm hộp, cùng nhau bàn luận từng chiến lược nhỏ nhất.

Ân lúc đó là người đàn ông của lời hứa. Anh từng nói với tôi, trước lễ cưới: “Lan Chi, em là cộng sự, là tri kỷ, là hậu phương vững chắc nhất của anh. Sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không bao giờ để em phải chịu thiệt thòi.” Và anh làm thật. Tôi rơi nước mắt trong bộ váy cưới giản dị, tin rằng mình đã chọn đúng người, tin rằng tình yêu sẽ là nền móng vững chắc nhất cho sự nghiệp.

Nhưng sau vài năm, khi công ty bắt đầu có tên tuổi, vươn lên thành một công ty có giá trị tại Hải Sơn, Thiên Ân dần thay đổi. Những chuyến công tác đột xuất trở nên thường xuyên hơn. Điện thoại của anh bắt đầu có mật khẩu mới. Mỗi lần tôi cố gắng hỏi han hay chia sẻ về những căng thẳng trong công việc, anh chỉ đáp gọn lỏn: “Đàn bà thì biết gì chuyện công việc.”

Lời nói đó cứa sâu vào lòng tôi, người đã cùng anh gây dựng lên “công việc” này. Đỉnh điểm là một tối mùa thu. Tôi vô tình thấy Thiên Ân đỗ xe trước một nhà hàng sang trọng. Qua tấm kính, tôi thấy anh đang ăn tối cùng Hạ My, cô thư ký mới. Tay họ chạm nhau tự nhiên, những nụ cười tình tứ, thân mật như đôi tình nhân lâu năm.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, đám cưới và văn bản

Tôi không làm ầm lên. Tôi chỉ lẳng lặng đứng ngoài quán, nhìn họ cười đùa trong ánh nến. Còn tôi, người vợ từng cùng anh vượt qua giông bão, giờ như một người thừa, một cái bóng vô hình. Thiên Ân càng ngày càng lạnh nhạt, về nhà chỉ để thay quần áo, nhìn tôi bằng ánh mắt chán chường, mệt mỏi. Một đêm, khi tôi đang đọc sách, anh đặt tập hồ sơ xuống bàn, nói thẳng thừng: “Chúng ta ly hôn đi. Anh mệt rồi. Anh muốn sống cho bản thân.” Tôi im lặng. Không khóc lóc, không van xin, không một lời níu kéo. Tôi chỉ lẳng lặng ký vào tờ đơn anh đã chuẩn bị sẵn.

Khi rời khỏi tòa án, tôi nghe Thiên Ân cười lớn qua điện thoại, giọng hớn hở: “Anh xong rồi, tối nay mình mở tiệc nha, baby. Anh sẽ đền bù cho những ngày phải che giấu.” Tối hôm đó, mạng xã hội tràn ngập những bức ảnh chói lọi. Thiên Ân và Hạ My đứng cạnh nhau, cô ta mặc chiếc váy đỏ ôm sát, tay cầm ly rượu vang, bên cạnh là chiếc bánh kem lớn. Dòng chú thích sặc mùi thách thức, như một mũi tên tẩm độc bắn thẳng vào tim tôi

Bình luận bên dưới rộn ràng: “Chúc mừng Giám đốc Thiên Ân!”, “Anh xứng đáng được hạnh phúc!”, “Tình yêu mới thật đẹp đôi!”. Còn tôi, ngồi trong căn nhà trống trải, nhìn vào bức ảnh họ đang ôm nhau, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng đến tàn nhẫn: “Anh nên vui nốt hôm nay, vì mai thôi… anh sẽ chẳng còn gì để mất.”

Tôi biết anh ta nghĩ gì. Anh ta nghĩ tôi chỉ là một người vợ hậu phương, không có tiếng nói trong công ty, chỉ biết nội trợ và ký giấy ly hôn để nhận một khoản tiền bồi thường nhỏ nhoi. Anh ta không biết rằng, người phụ nữ im lặng mới là người đáng sợ nhất. Sáng hôm sau, bầu không khí tại Aetheris xôn xao. “Giám đốc Thiên Ân mới ly hôn xong, nay đưa bạn gái đến ra mắt phòng họp!”

Thiên Ân bước vào, tay khoác tay Hạ My. Anh ta tự tin đến mức kiêu ngạo, ngồi xuống ghế Chủ tọa, thản nhiên giới thiệu “người tình” như một nhân vật quan trọng trong tương lai. Khi mọi ánh mắt đang đổ dồn về cặp đôi mới, cánh cửa phòng họp bật mở. Tôi bước vào. Tôi mặc bộ Âu phục màu xám tro thanh lịch, tóc búi cao gọn gàng, thần thái lạnh lùng, dứt khoát. Tay tôi cầm một tập hồ sơ dày, mang theo hơi lạnh của sự quyết đoán.

Thiên Ân và Hạ My nhìn thấy tôi, gương mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi anh ta cười khẩy. “Lan Chi? Em đến đây làm gì? Đây là cuộc họp hội đồng quản trị. Việc của em kết thúc rồi.” Tôi điềm nhiên tiến về phía chiếc ghế Chủ tịch đối diện, đặt tập hồ sơ xuống bàn.

“Không, Thiên Ân. Mọi việc chỉ mới bắt đầu.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói rõ ràng, vang vọng khắp phòng họp: “Theo Điều lệ Cổ đông của Công ty Aetheris, tôi – Lan Chi – với tư cách là người nắm giữ 40% cổ phần biểu quyết chính thức của công ty, sẽ tiếp nhận vị trí Tổng Giám đốc kể từ hôm nay.” Cả phòng họp đông cứng. Thiên Ân trợn tròn mắt, mặt anh ta biến sắc, từ hồng hào chuyển sang tái mét.

“Em… em lấy đâu ra cổ phần đó?” Anh ta lắp bắp. Tôi bình thản mở tập hồ sơ, trích dẫn các văn bản pháp lý một cách chuyên nghiệp. “Còn nhớ ‘Giấy chuyển nhượng tài sản riêng’ mà anh đã hối thúc tôi ký gấp, nói là để hợp thức hóa tài sản trước khi ly hôn không? Ngày anh mải mê mua túi xách cho bồ, anh đã ký mà không đọc kỹ. Anh đã chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cá nhân cốt lõi của anh cho tôi, giữ lại 5% tượng trưng. Giờ đây, anh chỉ còn 5% – đủ để làm nhân viên cấp cao nếu tôi cho phép.”

Mưu đồ của tôi không phải là một phút bốc đồng. Tôi đã âm thầm chuẩn bị cho giây phút này từ lâu, từ khi anh bắt đầu che giấu điện thoại. Hạ My, cô bồ trẻ ngồi cạnh Thiên Ân, run rẩy, lắp bắp: “Anh… anh nói cô ta không có gì, chỉ là một người phụ nữ đã lỗi thời cơ mà?”. Tôi nhìn cô ta, nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực: “Phụ nữ không cần nói nhiều, cô bé. Chỉ cần im lặng đúng lúc và ra đòn đúng thời điểm. Hãy học cách đọc kỹ giấy tờ trước khi đặt bút ký vào bất kỳ cam kết nào.”

Hạ My đỏ mặt, lắp bắp: “Em… em xin lỗi, em có việc bận!” Rồi cô ta luống cuống chạy khỏi phòng, đôi giày cao gót màu đỏ rơi lại sau lưng. Thiên Ân gục xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu, sự kiêu ngạo hoàn toàn tan biến. “Em tính hết rồi à… Lan Chi?” Tôi đáp khẽ, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định:

“Không, Thiên Ân. Em chỉ không muốn công sức của mình, công sức chúng ta đã cùng nhau gây dựng, rơi vào tay kẻ phản bội.” Tôi quay đi, để lại phía sau ánh mắt tuyệt vọng của người đàn ông từng nghĩ mình đã chiến thắng. Tôi bước ra khỏi phòng họp, ánh nắng thành phố Hải Sơn chiếu lên mái tóc, lòng tôi bình thản và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc chiến ly hôn đã kết thúc, và đây là sự khởi đầu cho một Lan Chi mới.

Related Posts

Thấy số điện thoại của bồ gọi đến chồng cuống quýt bắt xe đi luôn và hành đ:ộng khô:;ng ng::ờ của vợ

Tôi tên là Thảo, 30 tuổi, kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu. Chồng tôi – Hưng – là giám đốc một công ty…

“Mẹ ơi đừng b:ỏ con! Mẹ cho con đi theo với…”

Tôi đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong bộ váy cô dâu lộng lẫy mà thấy xa lạ vô cùng. Lớp phấn dày cộm che đi…

2 giờ sáng đêm tân hôn và tin nhắn từ vợ cũ của chồng: “Em có th::ai rồi…”

Đêm tân hôn. Mùi nến thơm hòa quyện với chút men rượu vang còn sót lại tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ngột ngạt….

Chồng vượt cả nghìn cây số vào tận Sài Gòn đốn Giáng sinh cùng bồ, vợ b::ầu 9 tháng âm thầm làm đúng 1 việc

Hà Nội những ngày cuối tháng 12 lạnh cắt da cắt thịt. Tôi vác chiếc bụng bầu vượt mặt, nặng nề di chuyển trong căn biệt thự…

Vừa về nhà sau chuyến công tác, tôi nghe l:-én cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng rồi ch-t lặng trước sự thật 10 năm kh;ông co:n

Vừa về nhà sau chuyến công tác, tôi nghe l:-én cuộc nói chuyện của chồng và mẹ chồng rồi ch-t lặng trước sự thật 10 năm kh;ông…

Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ

Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *