Chương I: Cú Sốc và Sự Tuyệt Tình
Tôi và Minh từng là định nghĩa hoàn hảo của một tình yêu thời đại học lãng mạn, kết thúc bằng một đám cưới viên mãn. Bảy năm hôn nhân, hai đứa con kháu khỉnh và một cuộc sống dư dả. Minh là một người chồng, người cha mẫu mực, một trụ cột vững vàng. Trong mắt tôi, gia đình mình là một bức tranh hạnh phúc không tì vết. Thế rồi, một ngày định mệnh, bức tranh ấy nứt vỡ.
“Anh không còn yêu em nữa. Anh đã có người khác rồi.” Minh nói điều đó với một giọng điệu lạnh lùng, gần như xa lạ. Tôi chết lặng. Khi anh đưa ra bức ảnh của người phụ nữ xa lạ kia, lòng tôi như bị bóp nghẹt. Tôi khóc lóc, van xin, bấu víu vào tình nghĩa vợ chồng, vào hai đứa con bé bỏng. “Anh có nghĩ đến các con không?” Đáp lại tôi là sự dứt khoát tàn nhẫn: “Anh đã quyết định rồi. Ký đơn đi. Anh muốn được tự do bên cô ấy.”
Nghĩa vợ chồng bảy năm, tình yêu mười năm, tất cả chỉ đổi lại bằng một tờ giấy ly hôn được viết sẵn và lệnh trục xuất khỏi căn nhà vốn là tài sản trước hôn nhân của anh. Anh chỉ đưa cho tôi vỏn vẹn 15 triệu đồng để “tìm chỗ ở tạm” cho ba mẹ con. Cái khoảnh khắc anh đứng nhìn tôi cùng hai đứa con dọn đi, ánh mắt không chút dao động, đã khắc sâu vào tim tôi vết thương hằn học và nỗi hận tột cùng.
Tôi hận Minh. Hận người đàn ông đã vứt bỏ mẹ con tôi không thương tiếc chỉ vì một phút say nắng, vì một người đàn bà khác. Tôi cũng hận cả bố mẹ chồng. Trước đó, họ đối xử với tôi như con gái ruột. Nhưng khi Minh đòi ly hôn, họ im lặng, không một lời can ngăn, không một cái nắm tay an ủi con dâu. Sự im lặng của họ như một sự đồng lõa, càng khiến ngọn lửa hận thù trong tôi bùng cháy.
Sau ly hôn, cuộc sống của mẹ con tôi là chuỗi ngày chật vật, căng thẳng. Tôi phải cân bằng giữa việc kiếm tiền và chăm sóc hai đứa trẻ. May mắn thay, lương tâm của Minh chưa cạn, anh vẫn gửi tiền nuôi con hàng tháng. Số tiền đó vừa đủ để tôi trả tiền nhà trọ xập xệ và học phí cho con. Tôi tự nhủ, dù có chết cũng không bao giờ đặt chân lên con đường dẫn đến nhà chồng cũ. Tôi cắt đứt mọi liên lạc, xóa bỏ mọi ký ức, cố gắng xây dựng lại một cuộc sống mới không có sự xuất hiện của anh.
Chương II: Cảnh Tượng Bất Ngờ
Và rồi, định mệnh trêu ngươi. Một buổi chiều mưa vội vã, vì cần rút ngắn quãng đường để kịp giờ họp, tôi buộc phải rẽ vào con hẻm mà tôi đã thề không bao giờ đi qua – con đường dẫn đến ngôi nhà cũ của bố mẹ Minh.
Tim tôi đập thình thịch vì sự vi phạm lời thề của chính mình. Tôi phóng nhanh qua, cố gắng không nhìn. Nhưng rồi, một hình ảnh đã kéo phanh xe của tôi lại đột ngột. Qua cánh cổng sắt hé mở, tôi thấy một cảnh tượng khiến máu trong người tôi như đông lại.
Trong sân nhà, dưới ánh đèn hiu hắt, một người đàn ông gầy gò, xanh xao đang ngồi trên chiếc xe lăn. Tóc anh rụng gần hết, khuôn mặt hốc hác, xương xẩu đến mức biến dạng. Nếu không phải vì đường nét quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm kia, tôi đã không nhận ra đó là Minh – người chồng cũ tài giỏi, phong độ của tôi. Anh trông như một bệnh nhân đang ở giai đoạn cuối của một căn bệnh hiểm nghèo.
Tôi xuống xe, không kiềm chế được bản thân, bước chân run rẩy tiến vào sân. Minh ngước nhìn, đôi mắt anh mở lớn vì kinh ngạc, rồi ngay lập tức chuyển sang vẻ hoảng hốt tột độ. Anh cố gắng dùng đôi tay yếu ớt đẩy bánh xe lăn, muốn bỏ chạy khỏi tầm mắt tôi. “Minh! Anh làm sao thế này?” Giọng tôi lạc đi, nỗi hận thù phút chốc tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng và đau xót.
Tôi chạy đến, giữ chặt chiếc xe lăn lại. Vừa lúc đó, bố mẹ anh từ trong nhà bước ra. Khuôn mặt họ tiều tụy, mệt mỏi, khắc khổ, không còn vẻ an nhàn của những người về hưu tôi từng biết. Họ nhìn thấy tôi, và tất cả mọi sự phòng thủ đều sụp đổ. Đôi mắt người mẹ chồng ngấn lệ, còn bố chồng chỉ biết thở dài.
Chương III: Sự Thật Được Tiết Lộ
Tôi quay sang họ, đôi môi lắp bắp: “Chuyện gì đang xảy ra?” Bố chồng tôi chậm rãi kể lại sự thật, một sự thật khủng khiếp và cay đắng đến mức tôi không thể tin nổi. Minh, người đàn ông đã tuyệt tình đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà, đã biết mình mắc ung thư máu giai đoạn cuối từ hơn một năm trước, ngay trước ngày anh đòi ly hôn.
Minh kể: “Anh không muốn em và các con phải chứng kiến cảnh anh tàn tạ, đau đớn. Anh không muốn các con phải có một người cha bệnh tật. Điều duy nhất anh có thể làm là đẩy em ra xa, buộc em phải hận anh, để khi anh chết đi, em sẽ không đau lòng, sẽ mạnh mẽ mà bước tiếp.”
Cái sự dứt khoát, cái ánh mắt lạnh lùng ngày ly hôn, bức ảnh người tình xa lạ… tất cả chỉ là một màn kịch vụng về mà anh đã cố dựng lên để che đậy sự thật nghiệt ngã. Anh đã ép bố mẹ phải im lặng, thề không được nói với tôi nửa lời. Thậm chí, anh đã âm thầm ủy thác cho bố mẹ, sau khi anh mất đi, sẽ chuyển nhượng toàn bộ nhà cửa, tài sản còn lại cho tôi và các con.
“Hết tình cạn nghĩa” mà tôi từng nghĩ, hóa ra lại là một tình yêu cao thượng, tuyệt vọng đến mức tự hủy hoại bản thân mình. Tôi quỵ xuống, ôm chặt lấy thân hình gầy gò, lạnh giá của Minh. Tôi khóc nấc, khóc cho những tổn thương vô ích, khóc cho tình yêu mà tôi đã từng nghĩ đã chết, và khóc cho người đàn ông đã hy sinh bản thân mình để bảo vệ mẹ con tôi.
Tôi nấc nghẹn: “Tại sao? Anh có biết một năm qua em đã sống như thế nào không? Em đã phải gồng mình chịu đựng, phải tự nhủ là phải quên anh đi, phải hận người đàn ông tồi tệ đã phản bội vợ con. Anh độc ác lắm, Minh à”!
Lòng bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay tôi, đôi mắt trũng sâu nhìn thẳng vào tôi với đầy sự hối hận: Anh xin lỗi… Anh biết anh là một người chồng tồi tệ, một người cha tàn nhẫn trong mắt em. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác, Hà à. Khi bác sĩ nói anh chỉ còn… một thời gian ngắn, anh không thể để em lãng phí những năm tháng tốt đẹp nhất của em vào việc chăm sóc một người sắp chết. Anh không muốn em và các con phải chứng kiến cảnh anh bị bệnh tật giày vò, biến dạng. Anh xin lỗi… anh chỉ muốn em sống tốt…” Anh thều thào, nước mắt lăn dài trên má.
Chúng tôi ôm nhau trong sự hối hận và tha thứ vô bờ bến. Tôi nhận ra, nỗi hận thù đã khiến tôi bỏ lỡ một năm quý giá. Ngay sau đó, tôi và hai con dọn về lại căn nhà cũ. Chúng tôi lại là một gia đình, dù biết rằng thời gian không còn nhiều. Tôi chăm sóc anh, cùng anh trải qua những ngày cuối cùng của cuộc đời. Tôi muốn anh biết rằng, dù bệnh tật hay khỏe mạnh, anh vẫn là chồng tôi, là cha của các con tôi.
Chúng tôi đã ở bên nhau, trọn vẹn từng khoảnh khắc, cho đến ngày anh rời đi… trong vòng tay yêu thương và sự bình yên. Tình yêu của chúng tôi đã kết thúc trong sự tha thứ và lòng biết ơn sâu sắc, chứ không phải sự hận thù như Minh đã từng mong muốn.