Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…

Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…

Chồng tôi đòi l;y hô;n vào một buổi chiều mưa.

Không phải cãi vã. Không tiếng ch;;ửi rủ;;a. Chỉ là một câu nói lạnh đến tận xương sống:

– Chúng ta kết thúc thôi. Anh không còn cảm giác gì nữa.

Tôi đang đứng trong bếp, tay cầm cái vá múc canh, nghe xong thì đứng lặng. Bếp vẫn sôi. Canh vẫn sủi bọt. Chỉ có tim tôi là như bị ai b/óp ng//hẹt.

Hai mươi năm hôn nhân. Bảy năm sinh con, nuôi con. Một câu “không còn cảm giác” là xóa sạch tất cả.

Tôi không khóc. Chỉ hỏi lại một câu rất bình tĩnh:

– Vì cô ta à?

Anh không phủ nhận. Chỉ im lặng.

Im lặng, trong hô;;n nhâ;:n, đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả ph//ản b/ội.

Một tuần sau câu nói đó, anh đưa cho tôi lá đơn.

– Anh đã suy nghĩ kỹ. Ra tòa đi cho rõ ràng.

Tôi nhìn tờ giấy, tay run nhẹ.

– Con thì sao?

– Con còn nhỏ, anh sẽ chu cấp. Nhưng anh không thể sống tiếp cuộc hôn nhân này.

Tôi cười.
Cười rất nhạt.

Hóa ra, hai mươi năm qua, thứ tôi giữ gìn chỉ là một “cuộc hôn nhân”.

Chứ không phải là “gia đình”.

Ngày ra tòa, trời nắng gắt.

Cái nắng khô khốc như muốn phơi bày tất cả những gì đã mục ruỗng phía sau một cuộc hôn nhân tưởng chừng tử tế.

Tôi ngồi ở hàng ghế bên trái, váy đen giản dị. Anh ngồi đối diện, áo sơ mi phẳng phiu, vẻ mặt dửng dưng đến lạ. Người phụ nữ kia không xuất hiện, nhưng tôi biết… cô ta đang chờ sẵn ngoài đời mới của anh.

Con gái tôi – bé My – ngồi phía sau, đôi chân ngắn khẽ đung đưa. Con bé mặc chiếc váy trắng tôi mua cho từ năm ngoái, ngày sinh nhật con tròn 6 tuổi. Tôi đã định hôm nay không cho con theo. Nhưng con nắm tay tôi rất chặt, nói nhỏ:

“Mẹ cho con đi. Con muốn ở cạnh mẹ.”

Phiên tòa bắt đầu.

Thẩm phán hỏi những câu quen thuộc, khô khan như đọc kịch bản. Anh trả lời rành rọt, mạch lạc, lý trí đến mức không có lấy một chút do dự. Lý do ly hôn: không còn tình cảm, không tìm được tiếng nói chung, đã suy nghĩ chín chắn.

Tôi nghe mà thấy buồn cười.

Hai mươi năm sống chung, vậy mà chỉ cần mấy dòng gạch đầu dòng là đủ kết thúc.

Khi thẩm phán hỏi đến quyền nuôi con, anh nói ngay:

“Tôi đồng ý để con ở với mẹ.”

Nhanh gọn. Nhẹ tênh.

Như thể con bé chỉ là một phần phụ của cuộc hôn nhân cũ.

Đúng lúc ấy, My bất ngờ đứng bật dậy.

Giọng con vang lên, non nớt nhưng rất rõ:

“Chú ơi… con có thể nói một bí mật không?”

Cả phòng xử sững lại.

Thẩm phán ngạc nhiên:

“Bí mật gì? Cháu cứ nói.”

My quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt con có chút do dự, rồi quay sang nhìn bố mình.

“Là bí mật… mà mẹ con không biết.”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi chưa kịp phản ứng thì My đã chạy về phía bàn thư ký, nơi đặt chiếc USB nhỏ trong tay con.

“Con xin phép bật cái này.”

Thư ký nhìn thẩm phán. Ông gật đầu.

Màn hình lớn phía trước sáng lên.

Video bắt đầu chạy.

Là khung cảnh trong phòng khách nhà tôi.

Góc quay thấp, hơi nghiêng — tôi nhận ra ngay đó là chiếc camera đồ chơi tôi mua cho My tập làm “vlogger nhí”. Tôi chưa từng để ý… hóa ra con vẫn dùng nó.

Trên màn hình, tôi xuất hiện — lưng quay về phía camera, đang gấp quần áo. Giọng tôi dịu dàng:

“My, con làm bài xong chưa?”

Rồi giọng chồng tôi vang lên, rất gần:

“Em đừng lúc nào cũng xoay quanh con nữa. Em chán lắm rồi.”

Tôi trong video im lặng.

Còn ngoài đời, tôi nín thở.

Cảnh tiếp theo, người phụ nữ kia bước vào nhà. Không cần nói tên, ai cũng hiểu.

Cô ta cười:

“Anh bảo vợ anh đi họp phụ huynh mà.”

Chồng tôi trả lời, giọng thản nhiên đến lạnh người:

“Ừ. Con bé đó quan trọng gì.”

Cả phòng xử im phăng phắc.

Video chưa dừng lại.

My trong video xuất hiện, đứng ở cầu thang. Con bé nhỏ xíu, tay ôm gấu bông, giọng run run:

“Bố ơi… hôm nay bố đón con được không?”

Chồng tôi quay lại, cáu kỉnh:

“Ra ngoài đi. Người lớn đang nói chuyện.”

Rồi ông ta đóng sập cửa phòng ngủ.

Trong phòng xử, một tiếng hít sâu vang lên. Không biết của ai.

Video kết thúc.

My quay lại, đứng giữa phòng, giọng rất nhỏ nhưng không khóc:

“Con không muốn ở với bố.”
“Vì bố nói… con không quan trọng.”

Tôi bật khóc.

Không phải vì bị phản bội.
Mà vì suốt bảy năm qua… con tôi đã nhìn thấy nhiều hơn tôi nghĩ.

Chồng tôi tái mặt. Lần đầu tiên kể từ lúc bước vào phòng xử, anh mất bình tĩnh.

“Con… con hiểu nhầm rồi…”

My lắc đầu.

“Con không hiểu nhầm.”
“Con chỉ ghi lại thôi.”

Thẩm phán im lặng rất lâu. Rồi ông nhìn thẳng vào chồng tôi:

“Anh có ý kiến gì thêm không?”

Anh cúi đầu.

Không nói được lời nào.

Phiên tòa kết thúc nhanh hơn dự kiến.

Tôi được quyền nuôi con.
Mọi thứ khác… tôi không cần.

Khi ra khỏi phòng xử, My nắm tay tôi thật chặt.

“Mẹ ơi… con xin lỗi vì không nói với mẹ sớm hơn.”

Tôi cúi xuống ôm con, nước mắt rơi lên mái tóc mềm:

“Không, con không có lỗi.”
“Con chỉ giúp mẹ nhìn rõ sự thật.”

Có những bí mật…
không phải để hủy hoại một gia đình.

Mà để giải thoát những người đã ở trong đó quá lâu.

 

Related Posts

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Ly hôn chồng 1 năm, đang ngủ một mình thì giữa đêm bất ngờ thấy người đàn ông l::ạ đứng giữa nhà

Tôi ly hôn chồng đã tròn một năm. Người ta nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, nhưng với tôi, nó chỉ làm…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *