Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Lúc đó, chồng đi công tác xa nhà, từ khi chuyển trọ thì đây là lần đầu tiên. Tôi ở nhà một mình nên rất cẩn trọng khóa cửa trước khi đi ngủ. Đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông đang gọi tên tôi. Tôi sợ gặp phải kẻ gian nên không dám mở cửa, chỉ hỏi vọng ra là ai? Người ở ngoài trả lời là anh hàng xóm kế bên nhà tôi.
Nhà tôi và anh hàng xóm này khá thân quen với nhau, cũng thường xuyên nói chuyện vì thế tôi yên tâm mở cửa cho anh ấy. Nhưng tôi vẫn thấy lạ lùng là vì sao nửa đêm anh lại tìm tôi. Sau khi biết được mục đích của anh hàng xóm, tôi ngỡ ngàng vô cùng. Anh dúi vào tay tôi hộp canh gà nóng hổi. Anh nói hôm nay nấu mang theo đi làm nên chừa cho tôi một ít. Anh còn nói thấy tôi dạo này không khỏe nên muốn tôi bồi dưỡng một chút.
Tôi nhận lấy hộp canh, nhìn anh hàng xóm rời đi mà vẫn đứng hình không hiểu nổi. Sao anh ta lại quan tâm đến tôi như thế, còn đưa đồ ăn vào thời điểm thế này? Tôi thấy rất kì lạ nhưng lại không tiện lớn tiếng từ chối, vì dù sao cũng đã khuya rồi.
Chồng đi công tác bao nhiêu ngày thì anh hàng xóm sẽ gõ cửa phòng tôi lúc nửa đêm bấy nhiêu ngày. Anh tặng tôi rất nhiều đồ ăn ngon, lúc nào cũng kèm theo câu: “Em ráng ăn uống để xinh đẹp hơn nha”. Nhưng khi chồng tôi trở về thì anh ta lại trở về dáng vẻ chuẩn mực, khách sáo, như chưa từng có chuyện gõ cửa phòng tôi lúc nửa đêm….
Đến lần thứ ba khi chồng tôi đi công tác thì anh hàng xóm lại tiếp tục hành động kì cục kia. Nhưng lần này tôi không nể tình hàng xóm nữa, tôi từ chối dứt khoát. Nhưng anh ta không hề bỏ cuộc, cứ gõ cửa phòng tôi liên hồi, và rồi……

…và rồi tôi nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa cửa phòng tôi.
Tim tôi như rơi thẳng xuống bụng.
Tôi lùi vội lại, lưng ép sát tường, tay run rẩy nắm chặt điện thoại. Ngoài cửa, giọng người đàn ông ấy không còn nhẹ nhàng như mọi khi nữa, mà trầm xuống, gấp gáp:
— “Mở cửa đi… Anh chỉ muốn nói chuyện thôi.”
— “Anh về đi! Tôi đã nói là không cần nữa!” – tôi cố giữ giọng bình tĩnh, dù cổ họng khô khốc.
Ổ khóa lạch cạch thêm một lần nữa.
Lúc ấy tôi mới hiểu ra một điều đáng sợ:
👉 Anh ta biết rõ lịch sinh hoạt của tôi.
👉 Anh ta biết khi nào chồng tôi đi vắng.
👉 Và những hộp canh gà kia… không còn là sự quan tâm vô hại nữa.
Tôi hét lớn:
— “Nếu anh không đi, tôi sẽ gọi công an!”
Bên ngoài im lặng vài giây. Tôi tưởng anh ta đã bỏ cuộc.
Nhưng rồi giọng anh ta vang lên, lạnh và thấp:
— “Em làm quá rồi. Anh chỉ tốt với em thôi. Chồng em có ở nhà đâu mà sợ.”
Câu nói ấy khiến da đầu tôi tê dại.
Tôi bấm gọi cho chồng. Không liên lạc được.
Tôi bấm số 113, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại.
Ngay lúc ấy, cánh cửa phòng bên cạnh bật mở. Bà chủ trọ thò đầu ra, quát lớn:
— “Ai đấy? Nửa đêm làm cái gì mà ồn ào thế hả?”
Người đàn ông ngoài cửa tôi khựng lại.
Tôi tranh thủ mở hé cửa, hét lên:
— “Cô ơi! Anh này quấy rối cháu!”
Ánh đèn hành lang bật sáng. Một vài người thuê trọ khác cũng mở cửa nhìn ra. Người đàn ông ấy lập tức lùi lại, mặt tái đi, lắp bắp:
— “Không… không có… tôi chỉ mang đồ ăn sang…”
Bà chủ trọ nhìn chằm chằm vào tay anh ta, nơi vẫn cầm chìa khóa dự phòng.
— “Ai cho cậu chìa khóa phòng người ta?”
Anh ta không trả lời, quay người bỏ đi rất nhanh.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi ngồi ôm gối đến sáng, đầu óc quay cuồng. Hóa ra bấy lâu nay, tôi đã nhầm lẫn giữa tử tế và xâm phạm.
Sáng hôm sau, tôi gọi cho chồng, kể lại toàn bộ sự việc. Giọng anh trầm hẳn xuống:
— “Em đừng ở đó nữa. Anh xin nghỉ sớm, về đón em.”
Chiều hôm ấy, chồng tôi về thật. Anh trực tiếp gặp bà chủ trọ, yêu cầu đổi ổ khóa, đồng thời báo rõ sự việc. Người hàng xóm kia bị yêu cầu chuyển đi ngay trong tuần.
Trước khi dọn đi, anh ta nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt không còn giả vờ hiền lành:
— “Anh chỉ tiếc là em không hiểu lòng anh.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, lần đầu tiên không sợ hãi:
— “Không. Tôi chỉ tiếc là mình đã quá lịch sự với một người không biết giới hạn.”
Tối đó, tôi ăn hết bát cơm chồng nấu, nước mắt rơi lặng lẽ.
Không phải vì sợ nữa.
Mà vì tôi hiểu ra một bài học rất đắt:
👉 Sự im lặng và cả nể của phụ nữ đôi khi chính là thứ khiến kẻ xấu được đà tiến tới.
👉 Tử tế không sai, nhưng phải có ranh giới.