Biết vợ cũ lấy chồng ngh//èo, tôi đến để gi//ễu c//ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…

Biết vợ cũ lấy chồng ngh//èo, tôi đến để gi//ễu c//ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…

Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy hiền lành, luôn nhẫn nhịn và yêu tôi vô điều kiện. Thế nhưng, sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc lương cao ở công ty nước ngoài, còn Linh thì chật vật mãi vẫn chỉ xin được chân nhân viên lễ tân. Khi ấy, tôi tự cho mình quyền được lựa chọn. Tôi rời bỏ Linh để đến với con gái giám đốc – người có thể giúp tôi thăng tiến nhanh chóng. Linh khóc cạn nước mắt trong ngày tôi lạnh lùng nói lời chia tay, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ, cô gái ấy không xứng với tôi.

Năm năm sau, tôi đã trở thành phó phòng kinh doanh. Cuộc sống hô/n nhâ/n với vợ mới cũng không hạnh phúc như tôi tưởng. Cô ấy c//hê b//ai, c///oi thư//ờng tôi vì lương tháng vẫn chỉ thuộc hàng trung bình ở công ty của bố vợ. Tôi luôn phải nhìn sắc mặt vợ, sắc mặt bố vợ mà sống. Đúng lúc ấy, tôi nghe tin Linh sắp lấy chồng. Một người bạn nói với tôi:

– Mày biết nó lấy ai không? Một gã thợ xây, ngh//èo rớ/t mồ/ng t/ơi. Đúng là không có mắt nhìn đàn ông!

Tôi bật cười kh/inh b/ỉ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Linh mặc chiếc váy cưới r//ẻ ti//ền, gương mặt cô hố/c há/c vì k/hổ cự/c. Tôi quyết định đến đám cưới ấy, không phải để chúc phúc, mà để gi//ễu c//ợt, để cô ấy thấy lựa chọn ngày xưa của mình ké/m c/ỏi thế nào.

Hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi sang trọng. Vừa bước vào sân, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy tự mãn vô cùng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy chú rể, tôi sữ/ng s/ờ. Anh ta mặc vest đơn giản, nhưng gương mặt lại vô cùng quen thuộc. Tôi bước lại gần, trái tim như ngừng đập khi nhận ra đó là…

…đó là anh Hoàng – người từng là tổ trưởng công trình năm tôi mới ra trường.

Ký ức ập về như một cú tát.

Năm ấy, tôi vừa đi làm, được công ty cử giám sát một dự án nhỏ. Tôi non kinh nghiệm, hay quát tháo công nhân để ra vẻ “có học”. Chỉ có Hoàng là người luôn im lặng, làm việc đến khuya, lặng lẽ sửa lại những sai sót tôi để lại. Có lần, vì bản vẽ tôi đọc nhầm, suýt gây tai nạn, chính anh là người kéo tôi ra kịp thời.

Hôm đó, tôi còn buông một câu đầy khinh khỉnh:

— Anh chỉ là thợ xây, biết gì mà xen vào chuyện kỹ thuật?

Hoàng không cãi. Chỉ nhìn tôi, ánh mắt bình thản:

— Tôi không học cao, nhưng tôi chịu trách nhiệm cho mạng sống của anh em dưới này.

Sau dự án ấy, tôi chuyển việc, lên cao dần. Còn Hoàng… tôi chưa từng nghĩ đến nữa.

Cho đến hôm nay.

Anh đứng đó, thẳng lưng, ánh mắt trầm tĩnh. Không phải dáng vẻ nghèo khổ tôi từng tưởng tượng. Không luồn cúi. Không tự ti. Chỉ là một người đàn ông điềm đạm, vững vàng.

Linh bước ra từ trong nhà.

Cô mặc váy cưới giản dị, không cầu kỳ. Nhưng gương mặt… lại rạng rỡ đến lạ. Không phải kiểu hạnh phúc phô trương, mà là sự an yên rất sâu — thứ mà năm xưa, khi ở bên tôi, cô chưa từng có.

Ánh mắt Linh chạm vào tôi.

Chỉ một giây.

Không oán trách. Không xót xa. Chỉ là cái gật đầu nhẹ, như chào một người quen cũ.

Tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Trong lễ cưới, Hoàng nắm tay Linh. Bàn tay chai sạn, rám nắng, nhưng siết rất chặt. Khi Linh suýt vấp, anh khẽ đỡ, cúi xuống nói nhỏ điều gì đó khiến cô bật cười.

Tiếng cười ấy… từng là của tôi.
Nhưng tôi đã đánh mất nó.

Một bác lớn tuổi ngồi cạnh tôi thì thầm:

— Chú rể nó hiền lắm. Mấy năm nay vừa làm thầu nhỏ, vừa học thêm ban đêm. Cả khu ai cũng quý. Con Linh lấy được nó là có phúc.

Tôi cúi đầu.

Hóa ra “nghèo” trong miệng tôi, lại là người đàn ông có tự trọng, trách nhiệm và lòng tử tế — những thứ tôi đã bán rẻ để đổi lấy chức danh và chiếc xe sang.

Khi ra về, Hoàng chủ động đến bắt tay tôi.

— Lâu rồi không gặp. Anh khỏe chứ?

Giọng anh bình thản, không hề mỉa mai.

Tôi gật đầu, không dám nhìn thẳng:

— Chúc… hai người hạnh phúc.

Linh mỉm cười. Nụ cười khép lại một chương cũ.

Đêm đó, tôi lái xe về căn nhà rộng mà lạnh. Vợ tôi đang bận tiệc tùng, chẳng buồn hỏi tôi đi đâu. Tôi ngồi một mình, mở chai rượu, nhưng uống không trôi.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi khóc.

Không phải vì Linh đã lấy chồng.
Mà vì tôi chợt hiểu:

👉 Có những người đàn ông tưởng mình thắng đời, nhưng thực ra đã thua từ lúc đánh mất lòng tự trọng và một người phụ nữ tốt.

Còn Hoàng — “gã thợ xây nghèo” mà tôi từng khinh bỉ — lại là người chiến thắng, theo cách lặng lẽ nhất.

Related Posts

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất…

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất… Về nhà đột xuất, anh thấy mẹ chồng đang cầm dao,…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *