Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau…
Tôi tên Lan, lấy chồng được 3 năm. Cuộc sống h-ôn nhân tuy không giàu có nhưng cũng gọi là đủ đầy. Mẹ chồng tôi – bà Thoa, vốn là người thẳng tính nhưng thương con dâu, nhất là khi biết tôi hiền lành, lại chăm sóc gia đình chu đáo.
Hôm đó, tôi nhận được cuộc điện thoại từ quê:
“Lan ơi… mẹ mệt lắm, bác sĩ bảo phải m;/ổ gấp, tốn kém lắm con ạ…”
Tôi rụng rời. Mẹ tôi – người đàn bà tần tảo cả đời, giờ nằm trên giường bệnh mà tôi chẳng có nổi một khoản để lo.
Tối ấy, khi vừa kể chuyện với mẹ chồng, bà lặng đi vài giây, rồi bất ngờ rút trong tủ ra một xấp tiền cùng chiếc thẻ ngân hàng.
“Trong này có 100 triệu, mật khẩu là sinh nhật con. Cứ lo cho mẹ đi, chuyện nhà cứ để mẹ tính.”
Tôi cảm động rơi nước mắt, cúi đầu cảm ơn bà rối rít.
Nhưng chưa kịp vui, khi vừa kể lại cho chồng – anh Hùng, anh đột nhiên gắt lên:
“Sao em lại nhận tiền của mẹ anh? Em định mang tiếng lợi dụng à?”
Tôi luống cuống:
“Không… em chỉ định vay tạm, sau này em trả…”
“Không cần nói nhiều. Đưa thẻ đây.”
Anh giật lấy chiếc thẻ rồi phóng xe thẳng ra khỏi nhà. Tôi hoang mang, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
10 phút sau, điện thoại tôi reo. Là hàng xóm gọi đến, giọng hốt hoảng:
“Lan ơi, anh Hùng vừa đến nhà mẹ em… nhưng… có chuyện rồi!…

…Tôi chết lặng.
Tay run đến mức không bấm nổi nút nghe lại lần nữa. Tôi vội vàng gọi cho Hùng nhưng máy đã tắt. Một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi bắt xe về quê trong đêm.
Trước cổng nhà mẹ, hàng xóm đứng kín. Xe cấp cứu vừa rời đi, còi hú xé toạc màn đêm. Tôi lao tới, chỉ kịp thấy bóng mẹ được đẩy lên cáng, mặt tái nhợt, thở thoi thóp.
Một bác hàng xóm kéo tôi lại, nói trong nước mắt:
“Thằng Hùng nó đến, nói năng lớn tiếng. Nó bảo mẹ con giả bệnh để moi tiền, còn ném cái thẻ ngân hàng xuống bàn… Mẹ con sốc quá, ngất luôn…”
Tôi khuỵu xuống đất.
Hóa ra, trong 10 phút ngắn ngủi đó, chồng tôi đã làm một việc không thể cứu vãn.
Trong phòng cấp cứu, bác sĩ lắc đầu:
“Bệnh của bà cần mổ gấp. Nhưng trước đó bà bị kích động mạnh, huyết áp tăng đột ngột, biến chứng rất nguy hiểm.”
Tôi đứng ngoài hành lang, nước mắt cạn khô, trong đầu chỉ vang lên một câu hỏi:
Tại sao anh có thể tàn nhẫn đến vậy?
Rạng sáng, mẹ chồng tôi cũng về tới. Bà Thoa vừa nghe đầu đuôi câu chuyện đã sững sờ. Khi nhìn thấy chiếc thẻ ngân hàng bị ném trả lại, bà run run nhặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng giọng nói lạnh đến lạ:
“Thì ra bao năm nay, mẹ dạy con làm người… con học được mỗi chữ sĩ diện.”
Bà quay sang tôi, nắm chặt tay:
“Lan, từ giờ chuyện mẹ con là chuyện của mẹ. Còn thằng Hùng… để mẹ tự nói chuyện.”
Cuộc mổ của mẹ tôi kéo dài gần 5 tiếng. Khi cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ nói bà đã qua cơn nguy kịch, tôi mới òa khóc như một đứa trẻ.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi cũng hiểu ra một điều đau đớn:
Cuộc hôn nhân của tôi đã không còn là nơi để nương tựa.
Chiều hôm sau, Hùng xuất hiện ở bệnh viện. Anh cúi đầu, lí nhí xin lỗi, nói rằng anh chỉ “sợ mang tiếng”, “sợ người ngoài dị nghị”.
Tôi nhìn anh rất lâu rồi bình thản nói:
“Anh không sợ mẹ em chết, chỉ sợ miệng đời. Vậy thì từ nay, anh sống với miệng đời của anh đi.”
Tôi trả lại nhẫn cưới vào tay anh.
Mẹ chồng đứng phía sau tôi, giọng nghẹn nhưng dứt khoát:
“Con dâu này, mẹ giữ. Còn con… mẹ coi như chưa từng sinh ra.”
Có những vết thương không phải do nghèo khó gây nên,
mà do lòng người.
Và cũng có những ân tình, không cùng huyết thống,
nhưng đủ để tôi biết:
Ai mới thực sự là gia đình.