Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả. Tôi không bình tĩnh nổi nữa n::ém luôn phong bì tiền ra cổng rồi đu::ổi cô ta về thẳng. Được 5 phút sau thì nghe người dân bên ngoài hô hoán….
Mười bốn năm trước, Hạnh – bạn thân nối khố của tôi – chạy đến nhà lúc nửa đêm, bộ dạng thất thần. Thằng bé Tí, con trai Hạnh, bị ti::m bẩ::m si::nh cần ph::ẫu th::uật gấp. Lúc đó, vợ chồng tôi cũng chẳng dư dả gì, chỉ có đúng 8 chỉ vàng là của hồi môn tôi chắt chiu cất kỹ, giấu chồng để phòng thân.
Nhìn bạn khóc đến lạc giọng, qu::ỳ xu::ống chân mình, tôi không cầm lòng được. Tôi lén mở két, đưa toàn bộ số vàng đó cho Hạnh. – “Cầm lấy mà c::ứu con. Bao giờ có thì trả tớ. Tớ giấu chồng đấy, cậu đừng để tớ khó xử.”
Hạnh cầm tay tôi, nước mắt lã chã: “Tao mang ơn mày kiếp này, có chết tao cũng không quên.” May mắn con Hạnh đã được phẫu thuật thành công, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì mình đã làm được việc tốt. Vậy mà cái “kiếp này” ấy của Hạnh dài đằng đẵng đến 14 năm.
Suốt ngần ấy năm, giá vàng cứ leo thang chóng mặt. Từ mức hơn 3 triệu đồng một chỉ, nó vọt lên 5 triệu, rồi 7 triệu, 8 triệu. Trong khi đó, gia đình tôi cũng bao phen lao đao. Có lần chồng tôi làm ăn th::ua l::ỗ, cần vốn gấp, tôi hỏi Hạnh thì cô ấy khóc lóc kể ng::hèo kể kh::ổ. Sợ chồng biết mình mang tiền đi cho vay mà không đòi được, tôi phải cắn răng chạy vạy khắp nơi, vay lãi n:::óng bên ngoài để đập vào chỗ thiếu hụt của chồng.
Lần nào gặp, Hạnh cũng cúi gằm mặt, bộ quần áo cũ mèm, đi con xe máy cà tàng, mở miệng ra là than thở. Tôi lại mềm lòng. Tôi tự an ủi: “Thôi, nó còn khổ hơn mình, ép nó quá nhỡ nó làm liều thì sao.”
Nhưng “tức nước vỡ bờ”. Năm nay con trai lớn của tôi lấy vợ. Chồng tôi muốn mua cho con một căn chung cư trả góp và cần một khoản lớn để đặt cọc. Anh ấy nhớ mang máng ngày xưa tôi có chút vàng hồi môn, liền hỏi đến. Tôi không thể giấu mãi được nữa. Tôi gọi cho Hạnh, giọng kiên quyết: – “Hạnh, 14 năm rồi. Giờ con tớ cưới vợ, tớ cần số vàng đó. Cậu lo thu xếp trả cho tớ. Tớ không thể chờ thêm được nữa đâu.”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi Hạnh lí nhí: “Ừ… để tớ lo. Hôm ăn hỏi thằng bé, tớ sẽ mang sang.”
Hạnh đến, tôi kéo Hạnh vào phòng trong, lòng khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng gánh nặng trong lòng cũng được trút bỏ. Nếu có 8 chỉ vàng lúc này, bán đi theo giá hiện tại cũng được ngót nghét hơn 100 triệu, đủ để bù vào chỗ tiền chồng bảo đang thiếu.
Hạnh ngồi xuống mép giường, tay run run mở cái túi vải, lôi ra một cọc tiền buộc dây thun sơ sài. – “Đây… tôi gửi bà.”
Tôi sững sờ. – “Sao lại là tiền? Tớ tưởng cậu trả vàng?”
Hạnh cúi mặt, giọng nghèn nghẹn nhưng đầy vẻ toan tính: – “Tôi không mua được vàng. Giá vàng giờ cao quá… Tôi gom góp mãi mới được chừng này.”
Tôi cầm cọc tiền lên đếm. Những tờ 500 ngàn, 200 ngàn, thậm chí cả những tờ 10 ngàn, 20 ngàn kẹp lẫn lộn. Tổng cộng là 29 triệu 600 ngàn đồng… Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa…


Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa.
Tay tôi run lên bần bật. Hai tai ù đi, tim đập thình thịch. Hai mươi chín triệu sáu trăm ngàn… đổi lấy 8 chỉ vàng cứu mạng một đứa trẻ, đổi lấy 14 năm tôi cắn răng vay nóng, giấu chồng, chịu nhục.
Tôi ném thẳng phong bì tiền ra sân.
– “Cầm về đi. Tôi không nhận.”
Giọng tôi khàn đặc, gần như gào lên. “Cô coi tôi là cái gì? Làm ơn để bị đem ra tính giá rẻ mạt thế này à?”
Hạnh tái mét, luống cuống đứng dậy.
– “Tôi… tôi thật sự chỉ lo được đến vậy…”
Tôi chỉ tay ra cổng, tay run nhưng dứt khoát:
– “Đi đi. Ra khỏi nhà tôi ngay. Từ nay đừng bao giờ bước chân tới đây nữa.”
Hạnh cúi đầu nhặt lại xấp tiền, nước mắt rơi lã chã. Cô ta lặng lẽ dắt xe ra cổng. Tôi đóng sập cửa lại, ngực tức đến nghẹn thở.
Năm phút sau…
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng la hét, hô hoán ầm ĩ:
– “Trời ơi! Có người ngã kìa!”
– “Cấp cứu! Gọi cấp cứu mau!”
Tim tôi thót lên. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi lao ra cổng.
Hạnh nằm sóng soài bên lề đường, đầu đập vào trụ điện. Chiếc xe máy cà tàng đổ nghiêng, bánh sau vẫn còn quay lờ đờ. Máu từ trán cô ấy chảy xuống, loang ra mặt đường bê tông.
Tôi chết lặng.
Hàng xóm xúm lại. Có người bảo Hạnh vừa dắt xe đi thì choáng, loạng choạng rồi ngã quỵ. Có người thì thào: “Nghe đâu chị ấy bị bệnh tim từ hồi sinh con…”
Bệnh tim.
Hai chữ đó như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi tức giận, mọi uất ức, mọi toan tính đều sụp đổ. Tôi quỳ sụp xuống bên Hạnh, run rẩy nắm tay bạn.
– “Hạnh… tỉnh lại đi… tao xin mày…”
Cô ấy mở mắt hé ra, môi mấp máy rất khẽ.
– “Tao… không quỵt mày… Tao xấu hổ lắm… Nhưng tao… thật sự bất lực…”
Nước mắt tôi rơi xuống tay cô ấy, nóng hổi.
Xe cấp cứu đến. Người ta cáng Hạnh đi. Trước khi cửa xe đóng lại, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa day dứt vừa nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đã đè lên suốt 14 năm.
Hạnh qua cơn nguy kịch, nhưng bác sĩ nói tim đã yếu, không còn làm việc nặng được nữa.
Hôm sau, tôi mang toàn bộ số tiền ấy đến bệnh viện, đặt lại vào tay Hạnh.
– “Tôi không lấy nữa.”
Tôi nói chậm rãi, từng chữ như rút ra từ tim.
– “Coi như số vàng đó… tôi cho thằng Tí. Còn cậu… nợ tôi một điều thôi.”
Hạnh khóc nức nở:
– “Điều gì?”
– “Sống cho tử tế. Đừng để lòng tốt của người khác trở thành thứ khiến chính họ đau đớn.”
Tôi về nhà, nói hết sự thật với chồng. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ thở dài:
– “Thôi… coi như của đi thay người.”
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi hiểu ra một điều cay đắng:
👉 Giữa tiền bạc và ân tình, thứ làm người ta đau nhất không phải là mất tiền…
mà là khi ân tình bị đem ra quy đổi bằng những con số lạnh lùng.