2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Từ Singapore, tôi run run hỏi bố qua điện thoại:

“Bố, 2 năm nay con gửi về hơn 1,1 tỷ đồng chắc đủ để xây nhà rồi chứ ạ?”.

Bố tôi nghe vậy ngạc nhiên đáp: “Tiền gì? Bố chưa nhận được đồng nào của con cả.”

Nghe câu ấy, toàn thân tôi lạnh toát. Hai năm qua, tôi làm phục vụ trong một nhà hàng Trung Quốc ở Singapore. Ngần ấy thời gian, tôi đã tích góp hơn 1,1 tỷ – con số mà trước đây một cô gái nông thôn như tôi chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi tháng tôi đều chuyển từng khoản về tài khoản của bố và cẩn thận lưu lại mọi giao dịch. Vậy mà giờ đây, bố lại nói ông chưa từng nhận được một đồng.

Tôi tưởng bố đang đùa nên hỏi thêm một lần nữa, thế nhưng ông vẫn kiên quyết: “Thật đấy, bố không nhận được.”

Tôi mở lại danh sách chuyển khoản trên ứng dụng ngân hàng. Từng giao dịch đều hiển thị “thành công”, thông tin người nhận khớp hoàn toàn với thông tin của bố tôi. Vậy tiền đã chạy đi đâu?

Hôm sau, tôi lập tức đặt vé máy bay về nước, quyết tìm cho ra sự thật. Vừa về đến nhà, tôi cùng bố mẹ ra ngân hàng kiểm tra sao kê. Sau khi kiểm tra, tôi sững người khi phát hiện tiền vẫn về đúng tài khoản của bố, nhưng bị rút sạch chỉ sau đó vài giờ. Không những vậy, tất cả các giao dịch rút tiền đều diễn ra vào lúc nửa đêm.

Nhân viên ngân hàng thấy vậy thì gợi ý: “Muốn biết ai rút tiền, chỉ còn cách xem lại camera ở cây ATM.”..

… Tôi gật đầu ngay, tim đập thình thịch như sắp vỡ.

Nhân viên ngân hàng hẹn tôi chiều hôm sau quay lại để xem camera từng thời điểm rút tiền. Đêm đó, tôi gần như thức trắng. Trong đầu tôi chỉ có một câu hỏi duy nhất: Nếu không phải bố, thì là ai?

Chiều hôm sau, tôi ngồi trong phòng giám sát camera của ngân hàng. Màn hình hiện lên từng khung giờ, từng cây ATM quen thuộc ngay đầu làng tôi.

Lần rút đầu tiên – 23 giờ 48 phút.
Một người phụ nữ trùm khăn kín mặt bước tới, tay run run đưa thẻ vào máy.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ.

Đến lần rút thứ ba, thứ tư… tôi bắt đầu thấy quen.

Đến lần thứ mười mấy, tim tôi như ngừng đập.

Người phụ nữ ấy không còn trùm khăn kín mặt nữa. Dưới ánh đèn vàng của cây ATM, gương mặt hiện ra rõ ràng.

👉 Là mẹ tôi.

Tôi bật dậy, chân mềm nhũn, phải bám chặt vào thành ghế mới không ngã xuống.
Tôi quay sang bố, giọng run rẩy:

Mẹ… mẹ rút tiền của con à?

Bố tôi cúi gằm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, không nói nổi một câu.

Nhân viên ngân hàng ngập ngừng nói thêm:

– Không chỉ rút tiền… số tiền này sau đó được chuyển tiếp sang một tài khoản khác.

– Tài khoản của ai? – tôi gần như hét lên.

Nhân viên gõ vài phím, rồi chậm rãi đẩy màn hình về phía tôi.

👉 Tên người nhận: em trai tôi.

Tôi chết lặng.

Từng mảnh ký ức vụn vỡ trong đầu tôi bỗng xếp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Hóa ra, hai năm tôi đi làm xa, gửi tiền về với hy vọng xây nhà cho bố mẹ, thì ở nhà, mẹ tôi âm thầm rút sạch từng đồng.
Tiền ấy không xây nhà.
Không chữa bệnh.
Không để dành tuổi già.

👉 Tất cả được dồn cho em trai tôi mua đất, cưới vợ, mở cửa hàng.

Những đêm tôi đứng rửa bát tới 2–3 giờ sáng ở Singapore, tay nứt nẻ vì hóa chất, thì ở quê, mẹ tôi lén lút ra cây ATM giữa đêm, sợ hàng xóm nhìn thấy.

Tôi quay về nhà ngay tối hôm đó.

Mẹ tôi vừa thấy tôi đã khóc nức nở:

– Mẹ làm vậy cũng vì tương lai em con thôi… Con là con gái, rồi cũng đi lấy chồng…

Tôi đứng lặng, nước mắt chảy dài nhưng giọng lại bình tĩnh đến đáng sợ:

Vậy hai năm nay, con là gì hả mẹ? Là máy rút tiền à?

Bố tôi ngồi ở góc nhà, không dám nhìn tôi.
Em trai tôi cúi đầu im lặng.

Tôi lấy điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng, xóa toàn bộ quyền truy cập tài khoản của bố mẹ. Rồi tôi nói, từng chữ rõ ràng:

– Từ hôm nay, con không gửi thêm một đồng nào nữa.
– 1,1 tỷ coi như… con mua một bài học cả đời không bao giờ quên.

Trước khi quay lại Singapore, tôi đứng trước căn nhà cũ kỹ mà tôi từng mơ sẽ xây mới cho bố mẹ, lòng trống rỗng.

Hóa ra, điều đau nhất không phải là mất tiền.
👉 Mà là nhận ra: trong mắt những người mình yêu thương nhất, mình chưa từng là một “đứa con đáng để giữ lại”.

Related Posts

Về quê chồng ăn giỗ, mẹ chồng bắt tôi rửa hết 50 mâm bát, tôi chẳng nói chẳng rằng đập hết bát rồi bỏ đi

Về quê chồng ăn giỗ, mẹ chồng bắt tôi rửa hết 50 mâm bát, tôi chẳng nói chẳng rằng đập hết bát rồi bỏ đi Phần 1:…

Cưới 8 năm chồng mới cho vợ con về ngoại ăn Tết, thấy ngôi nhà cũ n/át anh QU//ÁT ẦM LÊN: “Cái ổ chu//ột thế này mà ngày nào cũng đòi về”. Anh ta chìa ra 500 ngàn bảo

Cưới 8 năm chồng mới cho vợ con về ngoại ăn Tết, thấy ngôi nhà cũ n/át anh QU//ÁT ẦM LÊN: “Cái ổ chu//ột thế này mà…

Con dâu b::ầu 8 tháng năm đầu về nhà chồng ăn Tết, ngày nào mẹ chồng cũng bắt nấu nướng 5 mâm cỗ rồi rửa hết đống bát đũa trong khi con gái bà thì chỉ ngồi chơi. Đúng ngày mùng 3 thì chuyện kinhhoang đã xảy ra….

Con dâu b::ầu 8 tháng năm đầu về nhà chồng ăn Tết, ngày nào mẹ chồng cũng bắt nấu nướng 5 mâm cỗ rồi rửa hết đống…

Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát này về ngay đi”. 5 phút sau bà t/ái mặt ch/ết ngất khi thấy bố cô dâu mở cốp xe ra….

Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát…

33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, cô g:ái ch:án đ:ời thuê anh đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt cho qua 4 ngày Tết. Ai ng:ờ đê:m mùng 2 anh lôi ra 1 thứ khiến tôi.. nằ/m v/ật ra giư/ờng, tr/ời ơi… quá khungkhiep…

33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, cô g:ái ch:án đ:ời thuê anh đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt cho qua…

Con gái ruột quát tháo đu;/ổi tôi ra khỏi nhà vì lỡ uống 1 ngụm nước cam của cháu ngoại, tôi đi luôn không cần suy nghĩ, nhưng nó không biết tôi đang cầm theo 2 tỷ và chuẩn bị làm 1 việc khiến tất cả phải hối hận…

Con gái ruột quát tháo đu;/ổi tôi ra khỏi nhà vì lỡ uống 1 ngụm nước cam của cháu ngoại, tôi đi luôn không cần suy nghĩ,…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *