Đi công tác Đà Lạt, tôi tình cờ gặp lại vợ cũ để rồi…

Đà Lạt đón tôi bằng một cơn mưa rả rích và cái lạnh thấu xương của những ngày cuối đông. Chuyến công tác dự kiến chỉ kéo dài hai ngày, nhưng cơn mưa dai dẳng khiến lòng tôi chùng xuống, buồn bã lạ thường. Để trốn tránh sự cô đơn trong căn phòng khách sạn rộng thênh thang, tôi ghé vào một quán bar nhạc Jazz nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Trương Công Định. Và ở đó, dưới ánh đèn vàng vọt và tiếng saxophone da diết, tôi gặp lại cô ấy. Lan – vợ cũ của tôi.

Chúng tôi ly hôn cách đây ba năm. Cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì người thứ ba, mà vì những mâu thuẫn vụn vặt và cái tôi quá lớn của cả hai. Ngày ra tòa, Lan nhìn tôi bằng ánh mắt ráo hoảnh, không một giọt nước mắt, lạnh lùng quay lưng bước đi. Bặt vô âm tín suốt ba năm, tôi nghe đồn cô ấy đã sang nước ngoài định cư. Vậy mà giờ đây, Lan đang ngồi đó, một mình bên ly cocktail màu đỏ thẫm. Cô ấy đẹp hơn xưa rất nhiều. Mái tóc cắt ngắn cá tính, bộ váy nhung đen ôm sát lấy thân hình quyến rũ, và đôi mắt… đôi mắt từng nhìn tôi lạnh lùng giờ đây lại ầng ậng nước, buồn thăm thẳm.

– “Minh? Là anh sao?” – Lan ngẩng lên, giọng nói khàn đặc vì hơi men.Có thể là hình ảnh về đồ ngủ và phòng ngủ

Sự va chạm của hai kẻ cô đơn giữa thành phố sương mù như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Chúng tôi uống cùng nhau, nói về những chuyện ngày xưa, những hối tiếc muộn màng. Rượu vang và cái lạnh Đà Lạt làm mờ đi lý trí. Đêm ấy, tôi dìu Lan về phòng khách sạn của mình. Mọi thứ diễn ra cuồng nhiệt và khao khát như để bù đắp cho ba năm xa cách. Lan của đêm nay khác hẳn người vợ cũ khô khan ngày trước. Cô ấy e ấp, run rẩy và đầy nồng nhiệt. Trong cơn say tình, tôi thì thầm vào tai cô ấy những lời hứa hẹn về sự tái hợp.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, tôi tỉnh giấc với cái đầu đau như búa bổ. Lan đã đi rồi. Căn phòng trống trơn, chỉ còn vương lại mùi nước hoa dìu dịu. Tôi uể oải ngồi dậy, lật tấm chăn bông trắng muốt ra. Và rồi, tôi chết lặng. Trên ga giường trắng tinh, một vệt máu đỏ tươi loang lổ đập vào mắt tôi. Tôi điếng người, tay chân lạnh toát. Tại sao lại có máu?

Lan là vợ cũ của tôi. Chúng tôi đã từng có 5 năm hôn nhân, chuyện chăn gối không phải là ít. Cô ấy không thể nào còn “cái ngàn vàng”. Vậy vệt máu này là gì? Là cô ấy đang đến kỳ kinh nguyệt? Hay cô ấy bị bệnh? Hay… cô ấy đã đi phẫu thuật “tân trang” để chiều lòng một đại gia nào đó, và tôi là kẻ vô tình phá hỏng tất cả?

Hàng ngàn câu hỏi quay cuồng trong đầu. Tôi gọi vào số cũ của Lan, thuê bao không liên lạc được. Tôi lục tung trí nhớ, tìm mọi cách liên hệ nhưng cô ấy như bốc hơi khỏi thế giới này, để lại tôi với vệt máu đỏ ám ảnh và sự hoang mang tột độ. Trở về thành phố, hình ảnh vệt máu ấy cứ ám ảnh tôi. Tôi vừa lo lắng Lan mắc bệnh hiểm nghèo, vừa tò mò, vừa dấy lên một hy vọng mong manh rằng cô ấy đã vì tôi mà làm điều gì đó đặc biệt.

Một tháng sau.

Tôi đang vùi đầu vào đống hồ sơ để quên đi đêm Đà Lạt định mệnh thì một người phụ nữ lạ mặt bước vào văn phòng. Bà ta ăn mặc sang trọng, gương mặt toát lên vẻ quyền lực nhưng đầy lo âu.– “Cậu là Minh?” – Bà ta hỏi, không rào đón. – “Vâng, là tôi. Bà là…” – “Tôi là mẹ của Lan.”

Tôi sững sờ. Trong suốt 5 năm làm rể, tôi biết Lan là trẻ mồ côi, lớn lên ở cô nhi viện. Cô ấy chưa bao giờ nhắc đến bố mẹ ruột. Bà ta đặt lên bàn một tờ giấy xét nghiệm và một tấm ảnh siêu âm. “Con gái tôi đang nằm viện. Nó muốn giữ cái thai, nhưng tôi thì không. Tôi đến đây để xem thái độ của cậu.”

– “Cái thai? Lan có thai sao?” – Tôi lắp bắp, tim đập thình thịch. Vậy là đêm đó… – “Nhưng thưa bác, cháu và Lan đã ly hôn 3 năm rồi. Cháu… cháu rất mừng nếu quay lại được với cô ấy.” Người đàn bà nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm, rồi thở dài một tiếng đầy ngao ngán: – “Cậu đang nói cái gì vậy? Vợ cũ của cậu là Lan, nó đang định cư ở Mỹ cùng chồng mới, vừa sinh con tuần trước.”

Tôi như bị sét đánh ngang tai. – “Bác nói sao? Lan… ở Mỹ? Vậy người phụ nữ ở Đà Lạt với cháu tháng trước là ai?” Người đàn bà ngồi xuống ghế, day day thái dương, giọng trầm xuống đầy cay đắng: “Đó là Linh. Em gái song sinh của Lan.”

Tôi há hốc mồm, không tin vào tai mình. “Lan và Linh là chị em sinh đôi, nhưng thất lạc nhau từ nhỏ. Tôi mới tìm lại được Lan sau khi cậu và con gái tôi ly hôn. Linh bị bệnh tim bẩm sinh, sống khép kín và chưa từng yêu ai. Nó luôn ngưỡng mộ chị gái mình, và… nó đã xem trộm nhật ký của Lan, biết về cậu, về mối tình khắc cốt ghi tâm mà Lan từng có với cậu.”

Bà ta ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng run run: “Linh biết mình không sống được bao lâu nữa nên nó muốn lên Đà Lạt một chuyến. Tình cờ thế nào nó lại gặp cậu. Nó giống Lan như hai giọt nước, nên cậu đã nhầm. Và đêm đó… vệt máu đó… là lần đầu tiên của con bé”. Tôi ngã phịch xuống ghế, tay bám chặt vào mép bàn để không bị trượt ngã. Vệt máu đỏ ám ảnh… hóa ra là sự thật. Tôi đã ngủ với em gái song sinh của vợ cũ, một cô gái còn trong trắng và đang mang trong mình trọng bệnh.

– “Cái thai…” – Tôi run rẩy chỉ vào tấm phim siêu âm. “Bác sĩ nói tim của Linh rất yếu. Nếu giữ cái thai, 90% nó sẽ chết trên bàn mổ. Nhưng nó nhất quyết không chịu bỏ. Nó nói đó là món quà duy nhất cuộc đời ban tặng cho nó, là kết tinh tình yêu với người đàn ông mà nó thầm thương qua những trang nhật ký của chị gái.”

Tai tôi ù đi. Một kịch bản điên rồ nhất mà tôi cũng không thể tưởng tượng ra. Vợ cũ đã có chồng. Còn tôi, sau một đêm say, lại trở thành cha của đứa con trong bụng em gái vợ cũ – người đang đánh cược mạng sống để giữ lấy giọt máu này. “Giờ cậu tính sao?” – Mẹ của Linh hỏi, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can tôi. Tôi đứng dậy, vơ vội chiếc áo khoác, giọng lạc đi nhưng kiên quyết: – “Đưa con đến bệnh viện. Ngay lập tức.”

Trên đường đi, tôi nhớ lại ánh mắt buồn thảm của cô gái đêm đó. Không phải Lan. Đó là ánh mắt của một người con gái khao khát yêu thương nhưng biết mình không còn nhiều thời gian. Vệt máu đỏ trên ga giường trắng không phải là sự phản bội hay trò đùa, đó là dấu chấm hết cho sự trinh nguyên và là dấu mở đầu cho một bi kịch nghiệt ngã mà tôi buộc phải gánh vác.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Cô gái giống hệt vợ cũ của tôi đang nằm đó, dây rợ chằng chịt, gương mặt xanh xao nhưng nụ cười khi thấy tôi thì rạng rỡ như đóa dã quỳ trong mưa. “Anh đến rồi…” – Linh thều thào. Tôi bước tới, nắm lấy bàn tay gầy guộc lạnh lẽo của cô ấy. Một tháng trước, tôi nghĩ đó là sự hàn gắn. Một tháng sau, tôi biết đó là sự khởi đầu của một cuộc chiến giành giật sự sống.

“Trời ơi” – tiếng thốt lên trong lòng tôi không phải vì sợ hãi, mà vì sự trớ trêu tàn nhẫn của định mệnh. Tôi đã yêu nhầm người, nhưng trách nhiệm này, tôi không thể nhầm lẫn.

Related Posts

Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…

Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay…

Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m Nét bút của Tuấn lướt nhanh…

Con trai và con dâu cấ/m mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti::ểu đư::ờng, ăn vào là nhậ/p vi::ện”. Nhưng tối nào chúng cũng đặt đồ về ăn, còn bà chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào…

Con trai và con dâu cấ/m mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti::ểu đư::ờng, ăn vào là nhậ/p vi::ện”. Nhưng tối nào chúng cũng…

Vợ bị g::ãy ch::ân, chồng lập tức đẩy cả vợ lẫn con chưa đầy 2t về quê cho ông bà ngoại chăm

Bốn tháng – kể từ ngày Hà, vợ anh, bị tai nạn gãy chân khi đang đi chợ nam không hề về thăm. Hôm đó, anh đang…

Chồng tối nào cũng đi hát 1h sáng mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đ::ập n::át điện thoại chồng

Đồng hồ điểm 12 giờ 30 phút đêm. Tiếng lạch cạch quen thuộc nơi ổ khóa vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của căn nhà lạnh…

Chồng đi công tác ăn nằ:::m với nh:ân tì:nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà

Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *