Bị bồ của chồng đ:;:ổ cà phê lên đ::ầu và đ:á::nh gh:::en, tôi nuốt nước mắt nín nhịn cho qua

Vết cà phê nâu sẫm loang lổ trên chiếc áo trắng tinh khôi của tôi, nóng rát. Nhưng cái nóng ấy chẳng thấm vào đâu so với cái tát nảy lửa mà cô ả nhân tình của chồng vừa giáng xuống má tôi giữa quán cafe đông người. “Chị buông tha cho anh Hùng đi! Chị không biết đẻ, lại còn ăn bám, chị không thấy nhục à? Anh ấy nói chán ngấy cái bản mặt đưa đám của chị rồi!” – Cô ả gào lên, mắt long sòng sọc.

Tôi điếng người. Không phải vì đau, mà vì sự trơ trẽn đến tột cùng. Tôi là vợ hợp pháp, cưới hỏi đàng hoàng, vậy mà giờ đây lại bị “tiểu tam” đánh ghen ngược giữa thanh thiên bạch nhật. Hùng chạy đến. Tôi ngước mắt nhìn chồng, chờ đợi một sự bảo vệ. Nhưng không, anh ta vội vàng lấy khăn giấy lau vết cà phê bắn lên… tay cô bồ, rồi quay sang tôi gắt gỏng: “Cô làm cái gì mà để Yên nó kích động thế? Về nhà ngay, đừng làm tôi mất mặt thêm nữa!”

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi không vỡ vụn. Nó đóng băng. Tôi nhận ra, người đàn ông tôi từng yêu thương, hi sinh cả tuổi thanh xuân để cùng gầy dựng sự nghiệp, giờ chỉ là một cái xác không hồn chứa đầy sự bội bạc. Tôi cúi đầu, lí nhí: “Em xin lỗi.” rồi lầm lũi bước đi. Sau lưng, tiếng cười đắc thắng của ả nhân tình vang lên chói tai. Họ tưởng tôi hèn. Họ lầm rồi. Sự im lặng của tôi hôm nay, chính là tiếng kèn báo tử cho tương lai của họ sau này.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Sau vụ đánh ghen, tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn cằn nhằn, không kiểm soát điện thoại, cũng chẳng hỏi Hùng đêm qua ngủ ở đâu. Tôi trở nên ngoan ngoãn, phục tùng như một con búp bê trong tủ kính mà Hùng hằng mong muốn. Một tối, tôi thỏ thẻ bên tai Hùng: “Anh à, em thấy mình vô dụng quá, chỉ biết ở nhà tiêu tiền của anh để người ta khinh thường. Em muốn tập tành kinh doanh, mở chuỗi spa cao cấp. Anh đầu tư cho em nhé? Em muốn nở mày nở mặt với đời, để không ai dám nói vợ anh ăn bám nữa.”

Hùng đang say men chiến thắng bên cô bồ trẻ, lại thấy vợ bỗng dưng hiểu chuyện, biết phấn đấu thì sướng rơn. Anh ta nghĩ đơn giản: Cho nó ít việc để nó bận rộn, đỡ soi mói mình. Hơn nữa, tiền trong túi anh ta đang rủng rỉnh, vung một chút để mua sự tự do thì có sá gì. “Được, anh cấp vốn. Nhưng làm cho đàng hoàng đấy.” Thế là “Dự án Spa” ra đời.

Tháng đầu tiên, tôi xin 2 tỷ tiền cọc mặt bằng và sửa sang. Hùng ký séc không chớp mắt. Tháng thứ ba, tôi báo cáo cần nhập máy móc công nghệ cao từ Thụy Sĩ, xin thêm 5 tỷ. Hùng hơi nhíu mày, nhưng tôi đã khôn khéo chuẩn bị sẵn một bản kế hoạch kinh doanh giả đẹp như mơ, cộng thêm vài lời nỉ non ngọt ngào. Anh ta lại ký.

Thực tế, tôi chỉ thuê một mặt bằng nhỏ xíu trong ngõ để làm màu, thuê vài nhân viên thời vụ. Số tiền khổng lồ kia, tôi âm thầm chuyển thẳng vào tài khoản của mẹ ruột tôi ở quê. Mẹ tôi, người phụ nữ cả đời lam lũ, run run khi cầm cuốn sổ tiết kiệm tôi đưa, nhưng bà tin con gái bà có lý do. Tôi mua một căn hộ cao cấp ở khu ngoại giao đoàn, đứng tên mẹ đẻ. Nội thất nhập khẩu, view hồ Tây lộng gió – nơi tôi dự định sẽ sống cuộc đời mới. Phần tiền mặt còn lại, tôi gửi tiết kiệm kỳ hạn dài, cũng dưới tên mẹ.

Suốt một năm trời, tôi diễn vai người vợ đam mê khởi nghiệp. Tôi thường xuyên vắng nhà, đi “công tác”, đi “gặp đối tác”. Thực chất, tôi đi du lịch, đi spa, tận hưởng cuộc sống và quan trọng nhất: Tôi thuê thám tử tư thu thập mọi bằng chứng ngoại tình, rửa tiền và trốn thuế của Hùng.

Hùng và ả nhân tình tên Yên vẫn mải mê trong cơn say tình ái. Yên thấy tôi bận rộn thì càng lấn lướt, ả ta dọn hẳn về căn biệt thự của vợ chồng tôi những lúc tôi vắng nhà, coi như bà chủ. Hùng chiều chuộng ả, mua xe, mua túi hiệu, tất nhiên, tiền đó cũng từ công ty mà ra. Hùng không hề biết rằng, dòng tiền của công ty đang kiệt quệ vì thói tiêu xài hoang phí của ả và những khoản “đầu tư” khống cho tôi.

Đúng ngày kỷ niệm 1 năm sự kiện tôi bị hắt cà phê, tôi chọn làm ngày “chốt hạ”. Hôm ấy, Hùng dẫn Yên về nhà ăn tối. Họ ngang nhiên ngồi ở bàn ăn, sai bảo người giúp việc như thể tôi không tồn tại. Yên vuốt ve cái bụng hơi nhô lên, khiêu khích: “Chị Hà này, em có bầu con trai rồi. Anh Hùng bảo sẽ sang tên căn biệt thự này cho mẹ con em làm quà. Chị xem thu xếp dọn đi sớm nhé, chứ ở chung thế này bất tiện lắm.”

Hùng gật gù, ném lên bàn một xấp giấy: “Hà, ký đơn ly hôn đi. Anh sẽ chia cho em ít tiền mặt gọi là tình nghĩa. Còn căn nhà và công ty là của anh, em không có đóng góp gì nên đừng đòi hỏi.” Tôi nhìn hai kẻ trước mặt, khẽ mỉm cười. Nụ cười không còn cam chịu, mà sắc lạnh đến rợn người. Tôi đặt ly rượu vang xuống, nhẹ nhàng rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dày cộp, đẩy về phía Hùng: “Khoan đã anh yêu. Trước khi ký đơn, anh nên xem cái này.”

Hùng cầm lên, vẻ mặt khinh khỉnh. Nhưng chỉ sau 30 giây, mặt anh ta biến sắc. Từ đỏ chuyển sang tái, rồi trắng bệch như tờ giấy. Đó là:

  1. Báo cáo tài chính thực tế của công ty: Đang nợ ngân hàng và đối tác gần 30 tỷ do thua lỗ và rút vốn sai quy định.
  2. Giấy tờ căn biệt thự này: Đã được bán cho bà Nguyễn Thị Mai (mẹ tôi) cách đây 6 tháng.
  3. Sao kê tài khoản cá nhân của Hùng: Số dư bằng 0.

“Cái… cái gì thế này? Nhà bán bao giờ? Tiền đâu?” Hùng lắp bắp, tay run rẩy làm rơi cả tập hồ sơ. Tôi nhấp một ngụm rượu, thong thả nói: “Anh quên à? 6 tháng trước, anh cần tiền nóng để lấp liếm vụ trốn thuế mà tôi phát hiện ra. Anh đã ký giấy ủy quyền toàn phần bán nhà cho tôi để lo lót. Tôi đã bán nó cho mẹ tôi với giá rẻ mạt để ‘hợp thức hóa’. Tiền bán nhà, cộng với hơn 15 tỷ anh đưa tôi đầu tư ‘Spa ma’ suốt năm qua, tổng cộng là gần 20 tỷ, giờ đang nằm an toàn trong tài khoản của mẹ tôi rồi.”

“Cô… cô lừa tôi!” Hùng gầm lên, lao về phía tôi định giơ tay đánh. Nhưng tôi đã đứng dậy, trừng mắt nhìn thẳng vào mặt hắn. Cái uy của kẻ nắm đằng chuôi khiến Hùng khựng lại. “Lừa? Tôi chỉ lấy lại những gì tôi xứng đáng được hưởng sau 10 năm làm osin cao cấp cho cái nhà này thôi. À, còn cô Yên nữa…”. Tôi quay sang ả bồ đang mặt cắt không còn giọt máu. “Chúc mừng em nhé. Em sắp trở thành vợ của một giám đốc… phá sản, nợ nần chồng chất và có nguy cơ ngồi tù vì trốn thuế. Căn biệt thự này mẹ chị sắp cho thuê, hai người có 30 phút để dọn đồ ra khỏi đây.”

“Anh Hùng! Anh làm sao thế này? Anh bảo anh giàu lắm mà?” Yên hét lên, lay mạnh tay Hùng. Hùng hất tay ả ra, sụp xuống ghế, vò đầu bứt tai trong tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng, hắn đã mất tất cả. Không nhà, không tiền, gánh trên vai khoản nợ khổng lồ và một cô bồ đào mỏ đang chuẩn bị trở mặt. Tôi ký toẹt vào đơn ly hôn, ném xuống trước mặt Hùng. “Đấy, tự do của anh đấy. Giữ lấy mà dùng.”

Tôi kéo vali đã chuẩn bị sẵn, bước ra khỏi cửa. Gió đêm mát rượi. Tôi ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu. Mùi của tự do, và mùi của 20 tỷ, thật sự rất thơm. Phía sau lưng, tiếng chửi rủa, khóc lóc và tiếng đổ vỡ bắt đầu vang lên trong căn biệt thự đã không còn là của họ.

Related Posts

Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…

Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay…

Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m Nét bút của Tuấn lướt nhanh…

Con trai và con dâu cấ/m mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti::ểu đư::ờng, ăn vào là nhậ/p vi::ện”. Nhưng tối nào chúng cũng đặt đồ về ăn, còn bà chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào…

Con trai và con dâu cấ/m mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti::ểu đư::ờng, ăn vào là nhậ/p vi::ện”. Nhưng tối nào chúng cũng…

Đi công tác Đà Lạt, tôi tình cờ gặp lại vợ cũ để rồi…

Đà Lạt đón tôi bằng một cơn mưa rả rích và cái lạnh thấu xương của những ngày cuối đông. Chuyến công tác dự kiến chỉ kéo…

Vợ bị g::ãy ch::ân, chồng lập tức đẩy cả vợ lẫn con chưa đầy 2t về quê cho ông bà ngoại chăm

Bốn tháng – kể từ ngày Hà, vợ anh, bị tai nạn gãy chân khi đang đi chợ nam không hề về thăm. Hôm đó, anh đang…

Chồng tối nào cũng đi hát 1h sáng mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đ::ập n::át điện thoại chồng

Đồng hồ điểm 12 giờ 30 phút đêm. Tiếng lạch cạch quen thuộc nơi ổ khóa vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của căn nhà lạnh…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *