Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…
Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.
T;/ai biế;/n nhẹ, không ng;/uy hi-ểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.
Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.
Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.
Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:
“Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”
Tôi sững lại.
Suốt một tháng không bén mảng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?
Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.
Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.
Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vắng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.
Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rành rọt.
“…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”
Tim tôi đập mạnh. Tôi đứng nép sau bức tường, nhìn vào trong phòng.
Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
Trên tay cô ấy là một xấp giấy.
