Tôi vẫn thường vỗ ngực tự hào với đám bạn nhậu rằng mình là một thằng đàn ông “cao tay”. Trong khi chúng nó lo sốt vó chuyện vợ ở nhà tiêu hoang hay tòm tem với gã hàng xóm khi chồng đi làm xa, thì tôi lại kê cao gối ngủ ngon. Bí quyết của tôi gói gọn trong hai chữ: “Kinh tế”.
Tôi và Hiền lấy nhau đã 7 năm, có hai cậu con trai kháu khỉnh. Vì đặc thù công việc xây dựng, tôi thường xuyên phải đi theo công trình, nay tỉnh này mai tỉnh khác, có khi cả tháng mới tạt qua nhà một lần. Mọi việc đối nội đối ngoại, chăm sóc hai đứa con và người mẹ già yếu đau khớp triền miên đều dồn lên vai Hiền.
Ban đầu, tôi cũng định thuê giúp việc đỡ đần vợ. Nhưng rồi mấy ông anh trong đội công trình rỉ tai: “Mày dại lắm. Vợ trẻ đẹp mơn mởn, lại nhàn rỗi ở nhà thì sớm muộn gì cũng sinh hư. Phải để nó bận rộn, phải để nó thiếu thốn một tí thì nó mới biết quý chồng, không có tâm trí đâu mà nghĩ đến trai.”
Những lời nói đó như nọc độc ngấm dần vào đầu tôi. Tôi nhìn Hiền, cô ấy vẫn còn nét xuân sắc dù đã hai con. Lòng đa nghi của gã đàn ông hay đi xa trỗi dậy. Tôi quyết định siết chặt chi tiêu.
Mặc dù lương tháng của tôi ngót nghét 40 triệu, nhưng tôi nói dối vợ là công ty làm ăn thua lỗ, bị nợ lương, cắt thưởng. Mỗi tháng, tôi chỉ chuyển khoản cho Hiền đúng 8 triệu đồng. “Em khéo co kéo nhé, 8 triệu này lo tiền học cho con, thuốc thang cho mẹ với ăn uống điện nước. Anh ở ngoài này cũng khổ lắm, ăn mì tôm qua bữa thôi,” tôi thường nhắn tin than nghèo kể khổ như thế.
Tôi tính toán rất kỹ: Tiền học hai đứa mất 3 triệu, tiền thuốc cho mẹ 2 triệu, điện nước 1 triệu, còn 2 triệu lo ăn uống cả tháng. Số tiền đó vừa khít, thậm chí là thiếu trước hụt sau. Hiền sẽ phải xoay xở tối mặt tối mũi, lấy đâu ra tiền mà chưng diện, lấy đâu ra thời gian mà hẹn hò? Nếu cô ấy cần thêm, cô ấy phải giải trình, và tôi sẽ nắm được từng đường đi nước bước.
Suốt 5 năm trời ròng rã như thế, Hiền chưa một lần kêu ca. Cô ấy tin lời tôi nói dối, lúc nào gọi điện cũng động viên: “Anh chịu khó giữ gìn sức khỏe, ở nhà em lo được. Đừng tiếc tiền ăn mà ốm nhé.” Nghe vợ nói, tôi có chút chột dạ, nhưng nhìn tài khoản tiết kiệm riêng của mình ngày một tăng lên, tôi lại tặc lưỡi cho qua. Tôi cho rằng đó là sự “thông minh” của mình.
Đầu năm nay, tôi được chuyển về làm quản lý ở chi nhánh gần nhà. Tôi quyết định kết thúc những ngày tháng đi xa, về sống hẳn với vợ con. 5 năm qua vợ tôi vẫn ngoan hiền, tôi nghĩ mình đã “thử thách” cô ấy đủ rồi.
Cuối tuần vừa rồi, Hiền đưa mẹ tôi đi lễ chùa từ sáng sớm. Hai đứa con thì đã gửi sang nhà bà ngoại chơi. Ở nhà một mình buồn chán, tôi quyết định xắn tay áo dọn dẹp nhà cửa để ghi điểm với vợ. Đang định bỏ quần áo vào máy giặt thì khu phố bị cắt điện đột ngột. Nhìn đống quần áo chất cao trong giỏ, tôi tặc lưỡi: “Thôi thì giặt tay vậy, đằng nào cũng rảnh.”
Tôi đổ quần áo ra chậu. Quần áo của tôi và các con đều là vải tốt, dày dặn. Nhưng khi tôi cầm đến đống quần áo của vợ ở dưới đáy giỏ, tay tôi khựng lại.
Đầu tiên là chiếc áo sơ mi mặc ở nhà của Hiền. Cổ áo đã sờn rách, đường chỉ bên hông đã tuột ra và được khâu lại vụng về bằng một loại chỉ khác màu. Tôi nhớ mang máng chiếc áo này cô ấy mặc từ hồi mới sinh đứa thứ hai, đến giờ đã 4 năm rồi.
Nhưng thứ khiến tôi chết lặng chính là những món đồ nội y của vợ.
Tôi cầm lên một chiếc áo lót. Nó đã ngả màu “cháo lòng” loang lổ, không còn nhìn ra màu trắng hay màu be ban đầu. Phần mút bên trong xẹp lép, vặn vẹo, gọng sắt đã lòi cả ra ngoài lớp vải mỏng tang. Phần dây áo thì giãn hết cỡ, nhăn nhúm như lò xo hỏng. Tôi bàng hoàng lục tìm tiếp. Chiếc thứ hai, thứ ba… tất cả đều trong tình trạng thảm hại như nhau. Có chiếc quần lót còn thủng lỗ chỗ, chun quần dão đến mức tôi không hiểu sao vợ mình có thể mặc được nó trên người.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi, dù trời đang nóng hầm hập.
Tôi buông rơi chiếc áo cũ kỹ xuống chậu nước, nước bắn lên mặt tôi mặn chát. Tôi chạy vội vào phòng ngủ, mở toang tủ quần áo của Hiền ra kiểm tra.
Trống rỗng.
Trong ngăn tủ rộng lớn chỉ lèo tèo vài bộ đồ mặc nhà đã cũ mèm, hai bộ đồ công sở đã lỗi mốt từ cả thập kỷ trước và vài chiếc áo khoác sờn vai. Không có váy vóc lụa là, không có túi xách, không có lấy một thỏi son tử tế trên bàn trang điểm.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, nhìn vào đống quần áo lót rách nát trong chậu nước xà phòng, và bật khóc. Tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng, đau đớn như ai đó bóp nghẹt tim tôi.
8 triệu đồng.
Trong 5 năm qua, với 8 triệu đồng đó, Hiền đã phải xoay xở thế nào giữa cái thời bão giá này? Tôi nhẩm tính lại: Tiền học, tiền thuốc, tiền điện, tiền gạo… Cô ấy đã phải nhịn ăn, nhịn mặc, thậm chí không dám mua cho mình một món đồ lót mới giá vài chục nghìn ngoài chợ. Cô ấy đã hy sinh tất cả nhu cầu tối thiểu của một người phụ nữ để vun vén cho cái gia đình này, để tin vào lời nói dối khốn nạn của tôi rằng “công ty khó khăn”.
Trong khi tôi ở bên ngoài, dù không tiêu pha hoang phí nhưng vẫn ăn nhà hàng, uống bia hơi, mua những bộ quần áo tiền triệu để giữ thể diện “kỹ sư”. Tôi đã từng tự mãn rằng mình kiểm soát được vợ, rằng mình thông minh.
Hóa ra, tôi không phải là một người chồng thông minh. Tôi là một gã đàn ông tồi tệ, bủn xỉn và độc ác nhất thế gian.
Tôi đã dùng sự tin tưởng và tình yêu của vợ để giam cầm cô ấy trong sự nghèo túng do chính tôi tạo ra. Sự cũ kỹ, rách nát của những món đồ này không phải minh chứng cho sự “ngoan hiền” của cô ấy, mà là bản cáo trạng đanh thép cho sự vô tâm của tôi.
Cạch.
Tiếng mở cửa vang lên. Hiền và mẹ đã về. Thấy tôi ngồi thẫn thờ bên chậu quần áo, mắt đỏ hoe, Hiền hốt hoảng chạy lại: – Anh sao thế? Sao lại ngồi đây? Có chuyện gì à?
Nhìn thấy vợ trong bộ quần áo đi chùa giản dị, gương mặt lấm tấm mồ hôi vì đi nắng, tôi không kìm được nữa, lao đến ôm chầm lấy cô ấy. Tôi gục mặt vào vai vợ, nức nở: – Hiền ơi… Anh xin lỗi. Anh sai rồi… Anh là thằng chồng khốn nạn.
Hiền ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: – Gớm, say nắng hay sao mà nói linh tinh thế. Vào nhà nghỉ đi em pha nước chanh cho.
Câu nói dịu dàng ấy càng khiến lòng tôi đau nhói. Tôi nhìn người vợ tào khang của mình, thầm thề với lòng sẽ dành cả phần đời còn lại để bù đắp cho cô ấy. Không chỉ là tiền bạc, mà là sự trân trọng từ tận đáy lòng – thứ mà bấy lâu nay tôi đã đánh mất vì sự ích kỷ mù quáng của bản thân.
Ngày mai, việc đầu tiên tôi làm sẽ là đưa vợ đi mua sắm, vứt bỏ hết những thứ cũ kỹ kia đi. Và quan trọng hơn, tôi sẽ thú nhận tất cả và trao cho cô ấy quyền quản lý tài chính mà cô ấy xứng đáng được nhận từ lâu.