Đêm tân hôn. Mùi nến thơm hòa quyện với chút men rượu vang còn sót lại tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ngột ngạt. Huy đã ngủ say, cánh tay vẫn còn vắt ngang qua eo tôi đầy sở hữu. Tôi nằm đó, nhìn trần nhà, cảm giác hạnh phúc xen lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài tiếp khách. Tôi rón rén gỡ tay Huy, định dậy uống chút nước. Ánh sáng từ chiếc điện thoại của Huy đặt trên tab đầu giường bỗng lóe lên.
Ting.
Một tin nhắn đến vào lúc 2 giờ sáng. Bình thường, tôi không bao giờ có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng. Tôi tin Huy, và tôi cũng tôn trọng sự riêng tư của anh. Nhưng linh tính của đàn bà mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Cái giờ này, ai lại nhắn tin? Tôi cầm điện thoại lên. Màn hình khóa hiện lên dòng chữ từ một số điện thoại không lưu tên, nhưng dãy số ấy tôi thuộc lòng. Đó là số của Ngân – vợ cũ của Huy.
Nội dung tin nhắn vỏn vẹn 4 chữ nhưng đủ sức công phá tan nát đêm tân hôn của bất kỳ ai: “Em có thai rồi…”. Tiếp theo là một tấm ảnh que thử thai hai vạch đỏ chót. Tim tôi hẫng đi một nhịp. Máu trong người như đông cứng lại, rồi sôi lên sùng sục. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối ập đến khiến tôi muốn hét lên, muốn dựng Huy dậy và tát cho anh một cái thật đau. Huy và Ngân đã ly hôn được 2 năm. Tôi và Huy yêu nhau 1 năm mới cưới. Vậy cái thai này ở đâu ra? Chẳng lẽ trong lúc chuẩn bị đám cưới, họ đã lén lút qua lại?
Tôi nhìn Huy đang ngủ say, khuôn mặt hiền lành mà tôi từng yêu thương giờ đây bỗng trở nên đáng ngờ. Nước mắt tôi chực trào ra, nhưng tôi cắn chặt môi ngăn lại: Không, Hạ Anh. Mày không được khóc. Khóc là thua.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Tôi là dân kinh doanh, tôi quen với việc xử lý khủng hoảng. Nếu bây giờ tôi làm ầm ĩ lên, đêm tân hôn sẽ thành địa ngục, ngày mai cả họ hàng đôi bên sẽ biết chuyện, và người hả hê nhất chính là người đàn bà đang nhắn tin kia.
Tôi ngồi dậy, mở khóa điện thoại của Huy (chúng tôi dùng chung mật khẩu). Tôi vào phần tin nhắn, đọc lại lịch sử trò chuyện. Trống trơn. Huy đã xóa, hoặc họ không nhắn gì. Nhưng tôi lướt qua phần cuộc gọi. Cách đây 1 tháng, có một cuộc gọi nhỡ từ số này vào lúc 11 giờ đêm.
Tôi xâu chuỗi lại sự việc. Một tháng trước, Huy đi công tác 2 ngày. Nhưng chuyến đi đó có cả trợ lý và đồng nghiệp đi cùng. Huy là người nguyên tắc, thậm chí có phần “sợ” vợ. Anh luôn video call cho tôi mỗi tối.
Tôi nhìn lại tin nhắn: “Em có thai rồi…”. Một cái bẫy. Rõ ràng là một cái bẫy. Ngân chưa bao giờ cam tâm khi thấy Huy hạnh phúc. Cô ta bỏ Huy đi theo người khác vì chê anh nghèo, giờ thấy anh thành đạt, cô ta muốn quay lại phá đám.
Tôi quyết định không đánh thức Huy. Việc này, tôi sẽ tự giải quyết. Tôi cầm điện thoại của Huy, soạn một tin nhắn trả lời. Tôi không giả danh Huy, tôi đường hoàng xưng danh phận.“Chào chị Ngân. Tôi là Hạ Anh, vợ của anh Huy. Huy đang ngủ, tôi mạn phép trả lời tin nhắn này.”
Bên kia im lặng một lúc, rồi dòng chữ “Đang soạn tin…” hiện lên liên hồi. Cuối cùng, một tin nhắn đầy khiêu khích gửi tới: “Cô biết rồi thì tốt. Tôi có thai với Huy. Đêm anh ấy say rượu tháng trước. Giờ cô tính sao? Dù sao cô cũng là người đến sau, con tôi cần có bố.”
Tôi cười nhạt. “Tháng trước? Đêm say rượu”? Tôi nhớ rất rõ ngày đó. Huy bị dị ứng hải sản, nằm bẹp ở khách sạn, gọi video call than thở với tôi cả đêm, mặt mũi sưng vù. Làm gì có sức mà “say rượu” với “tạo em bé”? Tôi biết chắc chắn cô ta đang nói dối. Hoặc cái thai đó không phải của Huy, hoặc cái thai đó không tồn tại.
Tôi bình tĩnh gõ từng chữ, chậm rãi nhưng đanh thép: “Chị Ngân ạ. Chuyện con cái là lộc trời cho, nếu là con của anh Huy, vợ chồng tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm. Tôi là người hiểu luật và sống có đạo đức, tôi sẽ không để máu mủ nhà chồng phải lưu lạc.”
Tôi dừng lại một chút, chờ đợi sự đắc ý của đối phương, rồi tung đòn quyết định: “Tuy nhiên, để danh chính ngôn thuận, ngay 8 giờ sáng mai, tôi sẽ cho xe qua đón chị. Chúng ta cùng đến bệnh viện Phụ sản Trung ương. Tôi đã quen bác sĩ trưởng khoa ở đó. Chúng ta sẽ làm hai việc: Một là siêu âm xác định tuổi thai chính xác xem có khớp với thời gian chồng tôi đi công tác không. Hai là làm xét nghiệm ADN chọc ối (loại hình không xâm lấn NIPT có thể xét nghiệm huyết thống từ tuần thứ 7). Chi phí vợ chồng tôi lo hết.”
“Nếu đúng là con anh Huy, tôi hứa sẽ chu cấp đầy đủ, thậm chí đón về nuôi nấng tử tế. Còn nếu không phải, hoặc chị không dám đến…”. Tôi gửi thêm một tin nhắn chốt hạ: “Tôi sẽ kiện chị tội quấy rối và vu khống, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Luật sư riêng của gia đình tôi rất giỏi, chị biết mà.”
Tin nhắn gửi đi. Trạng thái “Đã xem” hiện lên ngay lập tức. Một phút. Hai phút. Năm phút trôi qua. Không một lời hồi đáp. Bỗng nhiên, ảnh đại diện của số máy kia biến mất. Tôi thử gọi lại. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Cô ta đã chặn số.
Tôi bật cười, ném điện thoại xuống giường. Một màn kịch vụng về bị bóc mẽ chỉ bằng vài dòng tin nhắn và sự bình tĩnh. Nếu tôi là người đàn bà yếu đuối, có lẽ tôi đã khóc lóc ầm ĩ, đã đuổi Huy ra khỏi phòng và tự tay bóp nát cuộc hôn nhân này đúng như ý cô ta muốn.
Sáng hôm sau, Huy lờ mờ tỉnh dậy, thấy tôi đang ngồi trang điểm trước gương, thần sắc tươi tỉnh nhưng đôi mắt sắc lạnh. Anh ôm lấy tôi từ phía sau: “Chào buổi sáng vợ yêu. Đêm qua ngủ ngon không em?”
Tôi quay lại, đưa chiếc điện thoại cho anh, màn hình vẫn dừng ở đoạn tin nhắn đêm qua. Huy nhìn vào, mặt anh biến sắc, cắt không còn giọt máu. Tay anh run run: “Vợ… Hạ Anh… Anh thề… Anh không…”
Tôi đặt ngón tay lên môi anh, chặn lại lời thanh minh hoảng loạn ấy. “Em biết anh không làm. Em đã kiểm tra lịch trình và đối chiếu rồi. Cô ta cũng đã chặn số sau khi em đòi xét nghiệm ADN.” Huy thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết, mồ hôi vã ra trên trán. Anh nắm chặt tay tôi: “Cảm ơn em đã tin anh. Anh xin lỗi vì đã để chuyện quá khứ làm phiền em. Anh sẽ đổi số điện thoại ngay lập tức.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực: “Em xử lý cô ta không phải chỉ vì tin anh, mà còn để bảo vệ lòng tự trọng của em. Nhưng Huy này, đây là lần đầu và cũng là lần cuối. Nếu có bất kỳ ’em gái mưa’ hay ‘vợ cũ’ nào xuất hiện một lần nữa với lý do tương tự, người ra đi sẽ là em, không cần xét nghiệm gì cả đâu.”
Huy gật đầu lia lịa, ôm chặt tôi vào lòng. Tôi mỉm cười, tiếp tục tô nốt thỏi son đỏ. Đàn bà, muốn giữ hạnh phúc, không cần phải gào thét hay đánh ghen. Chỉ cần một cái đầu lạnh và trái tim đủ cứng rắn để biết đâu là rác cần dọn, đâu là người cần giữ.
Đêm tân hôn có chút sóng gió, nhưng nhờ vậy, tôi biết chồng tôi sợ mất tôi đến nhường nào. Và “vợ cũ” kia, có lẽ cả đời này cũng không dám nhắn tin làm phiền thêm một lần nào nữa.