Tháng nào 2 vợ chồng cũng ăn tiêu tiết kiệm để dành biếu bố mẹ chồng 10 triệu mỗi tháng, nhưng ông bà mặc định đấy là báo hiếu hiển nhiên, cho đến 1 hôm tôi nhờ ông bà chăm cháu 1 tuần, lúc về quê đón con thì chết lặng trước cảnh tượng…
Tháng nào vợ chồng tôi cũng ăn tiêu dè sẻn, tính từng bữa chợ, từng hóa đơn điện nước để dành ra đúng 10 triệu gửi về cho bố mẹ chồng. Không phải vì dư dả, mà vì nghĩ đơn giản: con cái báo hiếu thì nên vậy.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra 10 triệu ấy không còn là tấm lòng, mà trở thành mặc định.
Bố mẹ chồng nhận tiền rất tự nhiên. Không lời cảm ơn. Không một câu hỏi han xem con cái xoay xở có vất vả không. Có lần tôi lỡ chậm gửi một tuần vì con ốm, bà chỉ nhắn gọn:
“Tháng này chưa thấy tiền.”
Tôi nuốt xuống. Tự nhủ thôi, người già rồi, nghĩ khác mình.
Cho đến đợt đó, hai vợ chồng tôi buộc phải về quê ngoại gấp một tuần để lo việc. Tôi gọi điện nhờ ông bà trông cháu giúp, chỉ đúng bảy ngày thôi. Tôi còn cẩn thận gửi thêm tiền, mua sẵn sữa, bỉm, ghi từng giờ ăn ngủ của con ra giấy.
Bà nói chắc nịch qua điện thoại:
“Có mỗi đứa cháu mà cũng dặn dò. Con cháu nhà này cả.”
Tôi yên tâm mà đi.
Bảy ngày sau, vừa đặt chân xuống sân nhà, tôi đã thấy ruột gan cồn cào. Không nghe tiếng con khóc, không thấy đồ chơi quen thuộc trước hiên.
Đẩy cửa bước vào, tôi chế;/t lặng…
