Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng…
Tôi nghe tin vợ cũ sắp tái hôn vào một buổi chiều rất bình thường.
Tin nhắn đến từ một đồng nghiệp cũ, người vẫn hay buôn chuyện văn phòng mỗi khi rảnh rỗi:
“Anh biết chưa? C/o/n Lan – vợ cũ anh – sắp cưới. Nghe đâu lấy th/ằ/ng bảo vệ ngày xưa ở công ty mình đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây. Rồi tôi bật cười.
Cười lớn đến mức cô thư ký ngoài phòng còn liếc vào, tưởng tôi vừa nghe được tin gì vui lắm. Tôi cười đến cay sống mũi, cười đến tức ng/ự/c, cười đến mức suýt s/ặ/c nước.
Lan – vợ cũ tôi – người từng khóc lóc đòi ly hôn vì “không chịu nổi áp lực”, vì “anh quá thực dụng, quá coi trọng tiền bạc”, cuối cùng lại đi lấy… một anh bảo vệ.
Một anh bảo vệ.
Tôi từng là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Còn anh ta, ngày đó chỉ đứng ở cổng, mặc đồng phục xanh, gật đầu chào mỗi sáng. Có lần tôi còn quát anh ta vì để xe khách chắn lối vào.
Đời đúng là biết đùa.
Tôi lập tức quay sang nhìn vợ tôi bây giờ – Hà.
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao. Tôi cưới Hà sau khi ly hôn Lan chưa đầy một năm. Ai cũng bảo tôi “số hưởng”, “đổi đời”.
Tôi cũng nghĩ vậy.
“Hà này,” tôi nói, cố giữ giọng thản nhiên nhưng không giấu nổi sự hả hê, “cuối tuần này em có rảnh không?”
“Có chuyện gì không anh?” – Hà hỏi.
“Vợ cũ anh cưới chồng.”
Hà nhướn mày.
“À, em nghe loáng thoáng rồi. Hình như lấy bảo vệ đúng không?”
Tôi gật đầu, cười khẩy.
“Anh định đi.”
Hà nhìn tôi, im lặng vài giây.
“Anh đi làm gì?”
Tôi nghiêng người lại gần, hạ giọng:
“Đi cho người ta biết… bỏ anh là sai.”
Hà không cười. Nhưng cô cũng không từ chối.
Khách sạn nơi tổ chức tiệc cưới không phải dạng trung tâm tiệc cưới bình dân như tôi tưởng. Đó là một khách sạn năm sao nằm ngay trung tâm thành phố – nơi trước giờ tôi chỉ đến dự tiệc của đối tác lớn hoặc các sự kiện cấp tập đoàn.
Cửa kính cao chạm trần. Thảm đỏ trải dài từ sảnh vào tận phòng tiệc. Hai bên lối đi là hoa tươi – không phải mấy loại hoa trang trí rẻ tiền – mà là hoa nhập khẩu, phối toàn tông trắng – kem – vàng nhạt, cắm dày đến mức nhìn thôi cũng đủ biết giá không hề rẻ.
Hà bước xuống xe trước tôi, khẽ siết tay tôi lại.
“Anh chắc là… đúng chỗ không?” – cô hỏi nhỏ.
Tôi cũng đang tự hỏi điều đó.
Bảng điện tử lớn trước sảnh hiện dòng chữ chạy ánh vàng: …
