Chàng trai đến chúc Tết nhưng mừng tuổi bố mẹ bạn gái có 100 ngàn, cô gái trả lại hoa và quà rồi chia tay ngay lập tức để rồi 30 phút sau s/ố/c đi/ếng khi cô bạn thân gọi điện báo tin d//ữ…
Tiếng xe máy nổ bình bịch vang lên trước cổng. Lan thở phào nhưng rồi lại nhíu mày. Hùng đến trên chiếc xe số cũ mèm, mặc chiếc áo khoác gió màu xanh công nhân đã sờn vai, tay ôm một bó hoa hồng đỏ rất to được gói giấy báo cũ kỹ theo kiểu cổ điển. Lan cố nén tiếng thở dài, chạy ra đón: – Sao anh mặc cái áo này? Em bảo anh mặc sơ mi đóng thùng cơ mà? Hùng cười hiền khô, gãi đầu: – Anh vội quá, xe ô tô anh cho mượn chưa lấy về kịp, đi xe máy sợ bụi nên khoác tạm, vào nhà anh cởi ra ngay.
Vào đến phòng khách, không khí có phần gượng gạo. Bố Lan là người nghiêm khắc, ông nhìn Hùng từ đầu đến chân rồi gật đầu chào xã giao. Sau màn hỏi han quê quán, nghề nghiệp, đến tiết mục mừng tuổi đầu năm. Đây là lúc Lan hồi hộp nhất. Hùng luống cuống rút trong túi áo ra hai chiếc phong bao lì xì đỏ chót, đưa hai tay kính cẩn mời bố mẹ Lan: – Cháu chúc hai bác năm mới dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi cùng con cháu ạ.
Mẹ Lan cười tươi, đỡ lấy phong bao. Theo thói quen tò mò của người già (hoặc có thể do bà muốn kiểm chứng “chàng rể tương lai”), bà khẽ nắn phong bao rồi liếc mắt nhìn vào bên trong ngay khi Hùng quay sang rót nước. Bà sầm mặt lại, kín đáo đưa mắt sang cho Lan thấy. Lan ngồi cạnh, liếc nhanh qua mép phong bao hơi hở. Đập vào mắt cô là màu xanh lá của tờ 100 ngàn đồng. Không phải 500, không phải tiền triệu, mà là 100 ngàn.
M/áu nó/ng dồn lên mặt Lan. Cô cảm thấy như bị t/át một c/ú đa/u đi//ếng giữa ngày Tết. Nhà cô đâu phải túng thiếu, nhưng cái cách chàng rể tương lai lần đầu ra mắt mà mừng tuổi bố mẹ vợ vỏn vẹn 100 ngàn khiến cô cảm thấy bị coi thường tột độ. Trong đầu Lan hiện lên bao nhiêu viễn cảnh: Hàng xóm sẽ cười ch/ê, bố mẹ sẽ thất vọng và cho rằng cô chọn nhầm thằng “đà/o m/ỏ” hoặc k/eo ki/ệt b/ủn /x/ỉn.
Sự sĩ diện và tự ái của một cô g/ái tr/ẻ lấn át mọi lý trí. Lan đứng phắt dậy khi Hùng vừa định tặng bó hoa cho cô. – Anh ra đây em nói chuyện một chút. – Giọng Lan lạnh tanh. Kéo Hùng ra sân, nơi vắng vẻ sau bể nước, Lan không kìm được nữa: – Anh nghĩ gì mà mừng tuổi bố mẹ em 100 ngàn? Anh coi thường nhà em ngh/èo đó/i cần b/ố th/í à? Hay anh nghĩ bố mẹ em không đáng được tôn trọng?
Hùng sững sờ, mặt ngơ ngác: – Ơ kìa Lan, tiền nong quan trọng gì, đấy là lộc lấy may… – Lộc cái gì! – Lan gắt lên, cắt ngang lời anh. – Thời đại nào rồi mà anh còn mang cái tư duy “của ít lòng nhiều” ấy đến nhà tôi? Lần đầu ra mắt mà anh k/i b/o k/ẹt x/ỉ thế này thì sau này lấy về anh cho tôi ăn cá/m à? Tôi đã dặn anh thế nào? Tôi thật sự quá thất vọng về anh.
Lan nhìn bó hoa hồng to tướng Hùng đang cầm trên tay, càng nhìn càng thấy ngứa mắt. Nó được gói bằng giấy báo cũ – cái kiểu gói hoa rẻ tiền ngoài chợ cóc. Cô giật lấy bó hoa, dúi ngược trở lại vào ngực Hùng một cách thô bạo. – “Anh cầm lấy hoa của anh, cầm cả cái tình yêu bủn xỉn này về đi! Chúng ta chia tay. Tôi không thể chấp nhận một người đàn ông vừa ngh//èo vừa không biết điều như anh được. Mời anh về cho”!…

…Hùng đứng chết lặng giữa sân, bó hoa run run trong tay. Anh định nói gì đó, nhưng nhìn ánh mắt lạnh tanh của Lan, anh chỉ khẽ gật đầu. Không cãi vã, không níu kéo, anh quay lưng dắt xe ra cổng. Tiếng xe máy cũ nổ “bình bịch” một lần nữa, rồi khuất hẳn sau con đường làng.
Lan trở vào nhà, ném phịch mình xuống ghế. Mẹ cô thở dài, bố cô không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà, ánh mắt trầm ngâm. Lan tự nhủ mình làm đúng. Một người đàn ông keo kiệt ngay từ đầu thì tương lai có gì mà trông đợi? Cô tự an ủi, cố xua đi cảm giác nhói lên rất lạ trong ngực.
Đúng 30 phút sau, khi Lan còn đang lướt điện thoại, chuông reo dồn dập. Là Linh – cô bạn thân nhất.
– Lan! Mày đang ở đâu? – giọng Linh run rẩy, gấp gáp khác thường.
– Ở nhà chứ đâu. Có chuyện gì mà mày nói chuyện lạ vậy?
– Hùng… Hùng gặp tai nạn rồi!
Tim Lan như rơi thẳng xuống dạ dày.
– Tai… tai nạn gì? Mày nói rõ coi!
– Xe máy của Hùng bị một chiếc bán tải vượt ẩu tông phải. Người ta vừa đưa vào bệnh viện huyện… tình trạng nặng lắm Lan ơi…
Điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống nền nhà đánh “cạch” một tiếng khô khốc. Lan đứng sững, tai ù đi, không nghe rõ bố mẹ đang hỏi gì. Trong đầu cô chỉ còn hiện lên hình ảnh Hùng lúc nãy – ánh mắt buồn bã, bó hoa gói giấy báo, chiếc phong bao đỏ mỏng dính.
Lan lao vội ra khỏi nhà, bắt taxi lên bệnh viện. Suốt quãng đường, tim cô đập loạn xạ, tay lạnh toát. Cô tự trách mình: Giá như lúc đó mình bình tĩnh hơn… giá như mình đừng nặng lời như vậy…
Tại bệnh viện, Linh kéo Lan vào một góc. Mắt Linh đỏ hoe.
– Lan… tao nói mày nghe cái này, mày phải chuẩn bị tinh thần.
– Hùng sao rồi? – Lan run run.
– Anh ấy bất tỉnh, đang cấp cứu. Nhưng… trong người Hùng có giấy chuyển tiền ngân hàng. Tao lén xem vì tò mò…
Linh hít một hơi sâu:
– 100 ngàn mừng tuổi bố mẹ mày… là số tiền cuối cùng anh ấy còn trong ví.
– Cái gì…? – Lan lắp bắp.
– Hùng vừa bán chiếc ô tô duy nhất của mình tuần trước. Toàn bộ tiền bán xe anh ấy chuyển về cho mẹ ở quê để mổ tim. Bó hoa kia là anh ấy đứng ngoài chợ chọn từng bông, tự tay bó lại. Còn phong bao… là vì anh ấy sợ mừng ít quá thì mất lịch sự, nên vẫn cố mua phong bao mới…
Lan như bị ai đó bóp nghẹt lồng ngực.
Linh nói tiếp, giọng nghẹn lại:
– Hùng định sau Tết sẽ nói với mày. Anh ấy bảo: “Anh chưa lo xong cho mẹ thì chưa dám nói. Anh sợ Lan nghĩ anh lợi dụng, sợ Lan khổ theo anh…”
Lan khuỵu xuống ghế hành lang bệnh viện. Nước mắt trào ra không kìm được. Từng lời cay nghiệt cô nói, từng ánh nhìn khinh miệt, từng câu “vừa nghèo vừa không biết điều”… cứ thế xé nát tâm can cô.
Một lúc sau, cửa phòng cấp cứu bật mở. Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, nói chậm rãi:
– Gia đình bệnh nhân đâu? Chúng tôi đã cố gắng hết sức…
Lan lao tới, giọng lạc đi:
– Bác sĩ… anh ấy… anh ấy sao rồi ạ?
Bác sĩ nhìn cô, ánh mắt ái ngại:
– Qua cơn nguy kịch, nhưng phải theo dõi thêm. Nếu đến muộn hơn chút nữa…
Lan bật khóc nức nở, quỵ hẳn xuống sàn.
👉 Cô chia tay vì 100 ngàn mừng tuổi, để rồi suýt mất cả một người đàn ông sẵn sàng bán tất cả để lo cho mẹ, và yêu cô bằng những gì chân thành nhất mình có.
Ngoài hành lang, tiếng máy móc đều đều vang lên. Lan nắm chặt tay, lòng đau đến mức chỉ ước được quay lại 30 phút trước… chỉ để nói với Hùng một câu:
“Em xin lỗi… tiền bạc không đo được lòng người.”