Bố chồng hỏi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chồng ra hiệu đừng nói thật, tôi báo 500 triệu thành 50 triệu..
Một ngày cuối tuần, vợ chồng tôi về thăm bố chồng. Tuy chúng tôi sống ở thành phố, bố chồng sống ở quê nhưng khoảng cách không quá xa, bố lại ở một mình vì mẹ chồng đã mất lâu rồi, nên cứ cách 2 tuần là chúng tôi lại về thăm bố một lần, ăn với ông bữa cơm rồi nhân tiện hái ít rau bố trồng lên thành phố ăn dần.
Nhưng hôm đó, không khí trong nhà lạ lắm, bố chồng ít nói hơn hẳn ngày thường. Trong lúc tôi đang dọn cơm tối, bố chồng cuối cùng cũng mở lời hỏi tôi:
– Các con để dành được bao nhiêu tiền rồi?
Nghe câu hỏi đó, tôi vừa ngạc nhiên, vừa bố:i r:ối vì không ngờ ông lại hỏi điều nhạy cảm này. Khi đang chưa biết nên trả lời thế nào thì chồng tôi từ nhà tắm bước ra, nháy mắt với tôi. Hiểu ý chồng đang nhắc đừng nói thật, nên tôi liền nói số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng từ 500 triệu xuống còn 50 triệu:
– Dạ, kinh tế ngày càng khó khăn, vật giá thì leo thang, mà chúng con lại cưới nhau chưa lâu nên chỉ mới tiết kiệm được 50 triệu thôi ạ.
Bố chồng nhìn tôi một lúc, nhíu mày trầm ngâm rồi đứng dậy đi vào phòng, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm và bìa đỏ căn nhà của bố mẹ chồng. Bố chồng đặt 2 thứ đó lên bàn..

…bố chồng đặt hai thứ đó lên bàn, đẩy về phía vợ chồng tôi.
Cuốn sổ tiết kiệm cũ, bìa đã sờn mép.
Cuốn sổ đỏ căn nhà bố mẹ chồng đang ở.
Tôi và chồng đều sững người.
Bố chồng ngồi xuống ghế, giọng chậm rãi nhưng rất rõ:
– “Trong sổ này có 300 triệu.
Còn căn nhà này… bố đã sang tên cho thằng Tú từ năm ngoái rồi.”
Tôi quay phắt sang chồng. Anh cũng nhìn tôi, mắt mở to. Rõ ràng anh không hề biết chuyện này.
Bố chồng nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống:
– “Bố hỏi các con có bao nhiêu tiền… không phải để xin.
Mà để xem bố có cần nói tiếp hay không.”
Tôi bỗng thấy sống lưng lạnh đi.
Bố nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không hề khó chịu, nhưng rất sắc:
– “Nếu con nói có 500 triệu, bố sẽ nghĩ:
‘Ừ, vợ chồng trẻ có của ăn của để, bố già rồi, bán nhà chia cho con trai là hợp lý.’”
Chồng tôi cúi đầu. Tôi nghe rõ tiếng anh nuốt khan.
Bố chồng khẽ thở dài:
– “Nhưng con nói 50 triệu.”
Ông quay sang tôi, ánh mắt dịu lại:
– “Con nói ít đi, nghĩa là con để đường lui cho bố.”
Tôi chưa kịp hiểu thì ông đẩy cuốn sổ tiết kiệm về phía tôi:
– “300 triệu này… bố giữ hộ các con.
Khi nào có việc lớn, ốm đau, sinh nở, hay làm ăn thua lỗ… bố còn cái mà lo cho tụi con.”
Rồi ông đẩy cuốn sổ đỏ về phía chồng tôi:
– “Còn căn nhà này, bố cho con đứng tên, nhưng bố chưa giao.”
Chồng tôi hoảng hốt:
– “Bố… bố nói thế là sao ạ?”
Bố chồng nhìn thẳng vào con trai, giọng nghiêm lại:
– “Vì bố muốn chắc một điều.
Sau này, nếu bố mất, con không đẩy vợ con ra đường.”
Tôi chết lặng.
Bố quay sang tôi, nói chậm rãi:
– “Bố già rồi. Bố không biết sống được bao lâu.
Nhưng bố nhìn ra…
nhà này không phải nhờ con trai bố,
mà nhờ con dâu bố biết nghĩ.”
Tôi nghẹn họng, nước mắt tự nhiên trào ra.
Bố chồng gõ nhẹ tay xuống bàn:
– “Tiền của các con, các con giữ.
Tiền của bố, bố để phòng thân.
Nhưng nhà này, bố nói trước cho rõ:
sau này là nhà của cả hai vợ chồng, không ai có quyền đuổi ai.”
Chồng tôi bật dậy, giọng run:
– “Bố… con xin lỗi. Con chỉ sợ…”
Bố chồng khoát tay:
– “Bố biết.
Con sợ vợ mình bị mang tiếng giữ tiền, sợ bố buồn, sợ mâu thuẫn.
Nhưng con quên mất một chuyện…”
Ông quay sang nhìn tôi, mỉm cười hiền:
– “Người giữ được tiền… chưa chắc giữ được nhà.
Nhưng người giữ được đạo… thì giữ được cả đời.”
Bữa cơm hôm đó, không ai nhắc lại chuyện tiền bạc nữa. Nhưng trên đường về thành phố, chồng tôi nắm chặt tay tôi, giọng khàn đi:
– “May mà em nói 50 triệu…”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, lòng lặng như nước.
👉 Có những lúc, nói thật không bằng nói khéo.
👉 Có những khoản tiền, không phải để khoe, mà để giữ yên một mái nhà.