Ngày tôi viết đơn ly hôn, chồng cũ ném 5 tỷ trước mặt và bắt tôi chọn: “Tiền hay con?”

Ngày tôi viết đơn ly hôn, chồng cũ ném 5 tỷ trước mặt và bắt tôi chọn: “Tiền hay con?”

Tôi tên Thanh. Mười năm trước, tôi từng là vợ của Quân – một doanh nhân bất động sản có tiếng ở đất Sài thành. Cuộc hôn nhân của chúng tôi được người ngoài ví như “trai tài gái sắc”, nhưng bên trong lại mục rỗng như một thân cây bị mối ăn.

Khi tôi sinh bé Tôm được 2 tuổi, Quân bắt đầu công khai những mối quan hệ ngoài luồng. Anh cho rằng đàn ông có tiền thì có quyền hưởng thụ, còn tôi – một bà nội trợ lui về hậu phương – chỉ cần ngoan ngoãn chăm con là đủ.

Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Đêm đó, tôi bắt gặp anh đưa nhân tình về tận cổng nhà. Sự sụp đổ không ồn ào, tôi chỉ lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên bàn.

Quân nhìn tờ đơn, nhếch mép cười, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo: – “Cô muốn đi? Được thôi. Nhưng tôi là dân kinh doanh, mọi thứ phải sòng phẳng.”

Anh ta đẩy về phía tôi hai tờ giấy. – “Một là tờ séc 5 tỷ đồng – một nửa tài sản hiện mặt của tôi. Hai là quyền nuôi thằng Tôm. Cô chỉ được chọn một. Nếu chọn con, cô sẽ ra đi tay trắng, một xu cũng không có.”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh ta đang dùng chính đứa con ruột thịt của mình để mặc cả, để dồn tôi vào đường cùng, để xem tôi – một người đàn bà không nghề nghiệp

– “Tại sao anh có thể tàn nhẫn với con như vậy?” – Tôi run rẩy hỏi. – “Vì tôi không muốn chia tiền cho người lạ. Còn thằng bé, nếu cô không nuôi nổi thì để lại đây, tôi thuê vú em. Nhưng cô sẽ mất quyền làm mẹ.”

Không cần đến một giây suy nghĩ, tôi xé nát tờ séc 5 tỷ trước mặt anh ta. – “Tôi chọn con. Tiền của anh, giữ lấy mà mua vui cho thiên hạ.”

Quân cười lớn, tiếng cười đầy sự mỉa mai: – “Được, có khí phách. Để tôi xem cô ôm cái cục nợ ấy sống được bao lâu. Đừng quay lại đây ăn xin.”

Tôi bế Tôm, khi ấy đang ngủ say, bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy giữa đêm mưa tầm tã. Tài sản duy nhất tôi mang theo là đứa con và lòng tự trọng của một người mẹ.

Chương 2: Mười năm tôi luyện

Những năm đầu tiên là địa ngục. Từ một phu nhân sống trong nhung lụa, tôi phải làm đủ nghề: rửa bát thuê, bán hàng online, rồi đi học lại nghiệp vụ kế toán vào ban đêm.
Có những đêm Tôm sốt cao, trong túi tôi chỉ còn đúng 50 nghìn đồng, không đủ tiền taxi đưa con đi viện, tôi phải cõng con chạy bộ dưới mưa, nước mắt hòa cùng nước mưa mặn chát. Lúc ấy, tôi hận Quân thấu xương tủy.

Nhưng Tôm càng lớn càng hiểu chuyện. Thằng bé chưa bao giờ đòi hỏi đồ chơi đắt tiền. 7 tuổi, Tôm đã biết nấu cơm đợi mẹ về. 10 tuổi, Tôm đạt giải Nhất toán thành phố.

– “Mẹ ơi, sau này con sẽ làm giám đốc, con sẽ xây nhà to cho mẹ, mẹ không phải khóc nữa.” – Câu nói ngây ngô của con năm nào là động lực để tôi cắn răng bước tiếp.

Tôi điên cuồng làm việc. Từ nhân viên kế toán quèn, tôi leo lên trưởng phòng, rồi Giám đốc tài chính cho một tập đoàn đa quốc gia. Căn hộ chung cư cao cấp ven sông Sài Gòn hiện tại chính là mồ hôi và nước mắt của hai mẹ con tôi suốt một thập kỷ.

Chương 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Hôm nay là ngày Tôm – giờ đã là chàng trai 12 tuổi cao lớn, đĩnh đạc – đại diện trường tham gia cuộc thi Lập trình Robot Quốc tế.

Hội trường lộng lẫy ánh đèn. Khi cái tên “Nguyễn Hoàng Tuấn” (tên thật của Tôm) được xướng lên cho giải Vàng, tôi vỡ òa hạnh phúc.

– “Chúc mừng chị, con trai giỏi quá.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau khiến tôi khựng lại. Tôi quay đầu. Là Quân.

…Là Quân.

Mười năm không gặp, anh ta già đi thấy rõ. Vẫn bộ vest đắt tiền, vẫn mùi nước hoa quen thuộc, nhưng ánh mắt không còn cái ngạo nghễ năm xưa. Thay vào đó là sự dò xét, pha lẫn bối rối.

Tôi đứng thẳng người, mỉm cười lịch sự.

– “Cảm ơn anh.”

Chỉ hai chữ. Không hơn.

Quân nhìn lên sân khấu, nơi Tôm đang nhận huy chương, ánh mắt anh ta dán chặt vào con trai như sợ bỏ lỡ một khoảnh khắc nào.

– “Thằng bé… lớn quá rồi.” – giọng anh ta khàn đi – “Không giống tôi tưởng.”

Tôi khẽ gật đầu.

– “Mười năm. Một đứa trẻ đủ lớn để tự chứng minh mình là ai.”

Quân im lặng. Một lúc sau, anh ta mới nói, giọng thấp xuống:

– “Thanh… anh nghe nói cô làm giám đốc tài chính?”

– “Vâng.” – tôi đáp ngắn gọn – “Nhờ ơn năm xưa anh không cho tôi một đồng.”

Câu nói của tôi khiến anh ta khựng lại. Tôi không mỉa mai, không cay nghiệt. Tôi chỉ nói sự thật.

Quân cười gượng:

– “Anh không ngờ cô… đi xa đến vậy.”

Tôi nhìn anh ta, lần đầu tiên thật kỹ sau mười năm. Người đàn ông từng ném 5 tỷ trước mặt tôi, từng coi con ruột như món hàng trao đổi, giờ đây đứng trước tôi, nhỏ hơn rất nhiều so với ký ức.

– “Anh Quân,” tôi nói, giọng bình thản,
– “Nếu mười năm trước anh cho tôi tiền, có lẽ hôm nay tôi vẫn chỉ là một người đàn bà sống nhờ trợ cấp.”

Anh ta cúi đầu.

– “Anh… đã sai.”

Hai chữ ấy, mười năm trước tôi từng chờ đến tuyệt vọng. Nhưng bây giờ, khi nghe thấy, tim tôi lại bình thản lạ thường.

Đúng lúc ấy, Tôm từ sân khấu chạy xuống, ôm chầm lấy tôi.

– “Mẹ ơi! Con được giải Vàng rồi!”

Tôi ôm con, hôn lên trán thằng bé.

– “Mẹ biết. Con giỏi lắm.”

Tôm quay sang nhìn Quân, ánh mắt tò mò của một thiếu niên chưa từng có hình bóng người cha trong đời.

– “Mẹ ơi… chú này là ai ạ?”

Không khí đông cứng.

Quân nhìn con, mắt đỏ hoe. Môi anh ta run run:

– “Bố đây con…”

Tôm ngước lên nhìn tôi.

Tôi cúi xuống ngang tầm mắt con, nói chậm rãi:

– “Đây là người đã sinh ra con.
Còn người nuôi con lớn là mẹ.
Con muốn gọi thế nào… là quyền của con.”

Tôm im lặng vài giây. Rồi thằng bé lễ phép cúi đầu:

– “Cháu chào chú.”

Chỉ một câu ấy thôi, nhưng đủ khiến Quân tái mặt.

Anh ta quay sang tôi, giọng lạc hẳn:

– “Thanh… cho anh một cơ hội được bù đắp. Anh có thể cho con tất cả. Tiền, nhà, tương lai…”

Tôi mỉm cười. Lần này, là một nụ cười rất nhẹ.

– “Anh Quân, mười năm trước anh đã hỏi tôi một câu.”

Anh ta ngẩng lên.

– “Anh hỏi tôi: Tiền hay con?

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng:

– “Tôi đã chọn con.
Còn anh… anh chọn tiền.”

Tôi nắm tay Tôm.

– “Bây giờ anh có bao nhiêu tiền, không còn là chuyện của mẹ con tôi nữa.”

Tôm siết tay tôi thật chặt.

– “Mẹ ơi, mình về thôi. Con đói rồi.”

– “Ừ. Mẹ đưa con đi ăn.”

Tôi quay lưng bước đi, không ngoái lại.

Phía sau, tôi biết, có một người đàn ông đang đứng giữa hội trường lộng lẫy, lần đầu tiên trong đời hiểu được thế nào là mất mát không thể mua lại bằng tiền.

Còn tôi?

Tôi đã có nụ cười của con trai,
mười năm tôi luyện,
và có chiến thắng đẹp nhất của một người mẹ
— chiến thắng không cần một đồng nào để đánh đổi.

Related Posts

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất…

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất… Về nhà đột xuất, anh thấy mẹ chồng đang cầm dao,…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *