Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, “chet lang” khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng
Tôi là con gái lớn trong gia đình, rời quê lên thành phố học tập rồi làm việc từ khi vừa ngoài hai mươi. Gần mười lăm năm xa nhà, tôi quen với nhịp sống bận rộn, quen với việc tự xoay xở mọi thứ. Nhưng dù đi đâu, làm gì, trong tôi vẫn luôn có một mối bận tâm âm ỉ: Bố mẹ ngày càng già, còn căn nhà ở quê thì mỗi năm một xuống cấp.
Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ấy gắn với tuổi thơ tôi, nơi mùa mưa phải kê chậu hứng nước, nơi mùa hè nóng hầm hập vì mái tôn đã rỉ sét. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ lom khom trong căn nhà chật hẹp, tôi lại thấy lòng mình nặng trĩu. Có lần, mẹ nói đùa: “Nhà này chắc chỉ cần thêm vài trận mưa lớn nữa là sập mất thôi”. Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm.
Sau nhiều năm tích góp, tôi quyết định dành hơn 600 triệu đồng, gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, để sửa lại nhà cho bố mẹ. Tôi không suy tính thiệt hơn, cũng không yêu cầu đứng tên hay giấy tờ ràng buộc. Với tôi, đó là việc một người con nên làm, không cần cân đo đong đếm.
Tôi đứng ra lo liệu tất cả: Từ bản vẽ, chọn vật liệu, thuê thợ, đến việc phát sinh chi phí giữa chừng. Có những lúc công trình đội giá, tôi phải vay mượn thêm bạn bè, rồi lại cặm cụi làm việc để trả dần. Nhưng mỗi lần gọi điện về, nghe bố mẹ kể hàng xóm khen nhà mới, tôi lại thấy lòng nhẹ đi.
Ngôi nhà hoàn thiện chưa được bao lâu thì biến cố ập đến. Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi báo bố độ:t ng:ột qua đời sau cơn t:ai bi:ến. Tôi sữ:ng s:ờ, vội vã bắt chuyến xe sớm nhất về quê. Đám tang diễn ra trong không khí nặng nề, u ám. Tôi tự nhủ, mất mát này đã quá lớn, có lẽ không còn điều gì khiến mình đau hơn nữa.
Nhưng tôi đã nhầm…

…nhưng tôi đã nhầm.
Sau đám tang bố được ba ngày, họ hàng nội ngoại tề tựu đông đủ tại căn nhà vừa sửa xong còn thơm mùi sơn mới. Mẹ tôi ngồi ở giữa nhà, mắt sưng húp, dáng người như già đi cả chục tuổi chỉ sau mấy hôm. Chú Hai – em trai của bố – là người đứng ra công bố di chúc. Tôi không mảy may bận tâm. Trong đầu tôi lúc ấy, tiền bạc, nhà cửa… đều trở nên nhỏ bé trước sự ra đi của bố.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản: Nhà thì của mẹ, mình có chỗ đi về là được.
Chú Hai hắng giọng, mở tờ giấy đã được công chứng, đọc rành rọt từng chữ:
– “Căn nhà và thửa đất đang ở… để lại toàn bộ cho con trai út là Tuấn.”
Tôi sững người.
Tuấn là em trai tôi. Nó học hết cấp ba thì bỏ, quanh năm làm việc lặt vặt, tiền nong không dư dả. Tôi quay sang nhìn nó. Tuấn cúi đầu, tránh ánh mắt tôi.
Chú Hai đọc tiếp:
– “Con gái lớn là Hạnh… đã có gia đình, đã ở riêng, không được phân chia tài sản nhà đất, coi như đã báo hiếu đủ.”
Tôi nghe mà tai ù đi, như có ai đổ nước lạnh thẳng vào đầu.
Không một dòng.
Không một chữ.
Không nhắc đến 600 triệu tôi bỏ ra.
Không một lời ghi nhận.
Không khí trong nhà lặng như tờ.
Tôi nhìn sang mẹ. Mẹ tôi không khóc, không nhìn tôi, chỉ khẽ nói một câu rất khẽ, nhưng đủ để tôi nghe rõ:
– “Bố con tính cả rồi… Con là con gái, sau này còn nhà chồng.”
Câu nói ấy… mới là nhát dao cuối cùng.
Tôi đứng dậy. Chân hơi run, nhưng lưng thẳng.
– “Mẹ cho con hỏi một câu được không?”
Mẹ ngẩng lên, ánh mắt né tránh.
– “Hơn 600 triệu sửa nhà… mẹ có nghĩ là tiền từ trên trời rơi xuống không?”
Cả họ bắt đầu xôn xao. Chú Ba ho khẽ. Cô Tư liếc nhau.
Tuấn lúc này mới lên tiếng, giọng nhỏ:
– “Chị… em đâu có đòi. Là bố mẹ cho…”
Tôi gật đầu. Gật rất nhẹ.
– “Ừ. Bố mẹ cho.
Cho em ngôi nhà.
Còn cho chị… một bài học.”
Tôi quay sang mọi người, mỉm cười. Nụ cười bình thản đến lạ, không cay cú, không trách móc.
– “Thôi. Di chúc đã rõ. Em không tranh.”
Mẹ tôi thở phào ra mặt.
Nhưng rồi tôi nói tiếp, chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
– “Từ hôm nay…
– Nhà này, em sẽ không bước chân về nữa.
– Mẹ ốm đau, em vẫn gửi tiền thuốc.
– Nhưng sửa nhà, xây nhà, vay mượn, hay bất kỳ việc lớn nào… xin đừng gọi tên con.”
Tôi nhìn thẳng vào Tuấn:
– “Em là chủ nhà rồi.
Thì gánh cho trọn.”
Không ai nói được câu nào.
Tôi cúi đầu trước bàn thờ bố. Nén hương run nhẹ trong tay.
– “Con xin lỗi bố.
Con đã làm hết phần của một người con.
Phần còn lại… con không gánh nổi nữa.”
Ra đến cổng, tôi dừng lại một chút, quay đầu nhìn căn nhà mới khang trang, nắng chiếu lấp lánh trên mái ngói đỏ. Ngôi nhà tôi bỏ cả thanh xuân và tiền bạc ra sửa, giờ đây trông thật xa lạ.
Tôi mỉm cười lần nữa.
Không phải nụ cười chiến thắng.
Cũng không phải nụ cười đau đớn.
Mà là nụ cười cuối cùng –
khi một người con gái đã tỉnh ra,
và biết cách rút lui để tự cứu mình.