Ngày bước chân vào căn biệt thự ấy dọn kho với tiền công vài trăm nghìn, tôi không ngờ mình lại tìm thấy tờ giấy khai sinh mang tên chính mình dưới lớp bụi 25 năm, cùng lời đề nghị lạnh lùng của ông chủ: ‘Cầm lấy 500 triệu rồi hãy coi như chúng ta chưa từng là máu mủ’…
Tôi là Nam. Ở cái tuổi 25, cái tuổi mà người ta gọi là thanh xuân rực rỡ nhất, thì tôi lại đang chìm nghỉm trong vũng lầy của số phận. Biến cố gia đình ập đến như một trận cuồng phong: bố mất sớm, mẹ bỏ đi từ khi tôi còn đỏ hỏn và giờ đây bà nội – người thân duy nhất còn lại – đang nằm th//oi thó//p trong căn nhà dột nát dưới quê vì b/ạo bệ//nh. Nợ nần chồng chất từ những lần vay mượn khắp nơi để thuốc thang cho bà khiến tôi nghẹt thở.
Tôi nhận mọi việc, chẳng nề hà sang hèn, từ bốc vác ở bến xe đến dọn kho thuê cho những gia đình giàu có. Và định mệnh đã đưa tôi đến ngôi biệt thự xa hoa của ông Thành – một đại gia bất động sản có tiếng, người mà tên tuổi luôn gắn liền với những dự án nghìn tỷ.
Căn kho nhà ông Thành nằm tách biệt ở phía sau khu vườn thượng uyển. Nó ẩm mốc, tối tăm và đầy rẫy những món đồ cũ kỹ bị bỏ quên, đối lập hoàn toàn với vẻ lộng lẫy phía trước. Tôi hì hục dọn dẹp suốt từ sáng sớm, mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm chiếc áo sờn cũ, lòng chỉ mong sớm nhận được 500 nghìn tiền công để kịp gửi về cho bà mua thuốc.
Thế nhưng, khi kéo chiếc hòm gỗ mục nát từ góc tối nhất ra, nắp hòm vì mục ruỗng mà bật mở. Giữa đống giấy tờ ố vàng, một tờ giấy khai sinh vẫn còn nguyên vẹn nằm lạc lõng giữa những tấm ảnh cũ. Tôi tò mò cầm lên, phủi lớp bụi mỏng, và rồi… tim tôi như ngừng đập.

…tim tôi như ngừng đập.
Họ tên: Nguyễn Hoàng Nam.
Ngày sinh: trùng khớp đến từng con số.
Nơi sinh: Bệnh viện tỉnh.
Và ở mục cha: Nguyễn Văn Thành.
Tôi đọc đi đọc lại không dưới năm lần, tay run đến mức tờ giấy mỏng manh kêu lên sột soạt. Đầu óc trống rỗng, chỉ nghe tiếng tim mình đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.
Không thể nào.
Chỉ là trùng tên thôi… tôi tự trấn an mình. Nhưng rồi ánh mắt tôi sững lại ở góc dưới cùng: dấu mộc đỏ đã phai, kèm chữ ký của chính người mà tôi đang làm thuê ngoài kia.
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì sau lưng vang lên giọng đàn ông trầm, lạnh và dứt khoát:
– “Cậu tìm thấy rồi à?”
Tôi quay phắt lại.
Ông Thành đứng ở cửa kho từ lúc nào, vest chỉnh tề, gương mặt không biểu cảm. Ánh sáng từ ngoài chiếu vào làm ông như một cái bóng lớn, đè nặng lên ngực tôi.
Tờ giấy khai sinh rơi khỏi tay tôi.
Ông bước tới, cúi xuống nhặt lên, phủi bụi rất nhẹ — nhẹ đến mức như đã làm việc này hàng trăm lần trong đầu.
– “25 năm rồi,” ông nói, giọng đều đều. “Tôi tưởng nó đã mục nát cùng đống rác này.”
Tôi không còn đủ sức để giả vờ nữa.
– “Ông… là gì của tôi?” – cổ họng tôi khô khốc.
Ông Thành im lặng vài giây. Rồi ông quay lưng, ra hiệu cho tôi đi theo. Chúng tôi băng qua khu vườn rộng mênh mông, vào căn phòng làm việc sang trọng, nơi mùi gỗ trầm và tiền bạc quyện vào nhau đến ngột ngạt.
Ông rót hai ly nước. Đẩy một ly về phía tôi.
– “Uống đi. Cậu sẽ cần.”
Rồi ông nói.
Không vòng vo. Không biện minh.
25 năm trước, ông là một gã đàn ông nghèo, yêu mẹ tôi say đắm. Khi bà mang thai, gia đình ông phản đối kịch liệt. Ông chọn sự nghiệp. Mẹ tôi chọn biến mất. Đứa trẻ được đưa về quê, để lại một vết nhơ mà ông chôn chặt suốt cả đời.
– “Tôi không tìm cậu, không phải vì không biết,” ông nói, mắt nhìn thẳng vào khoảng không.
– “Mà vì tôi không cần.”
Mỗi chữ như một nhát dao.
Tôi siết chặt hai tay.
– “Vậy hôm nay… ông gọi tôi đến đây dọn kho, là vì sao?”
Ông Thành mở ngăn kéo, đặt lên bàn một chiếc phong bì dày cộp.
– “500 triệu.
Cầm lấy.
Trả nợ. Chữa bệnh cho bà.
Rồi coi như chúng ta chưa từng là máu mủ.”
Tôi bật cười.
Cười đến mức nước mắt trào ra.
– “Ông nghĩ… tôi đáng giá chừng đó sao?”
Ông nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh:
– “Không.
Tôi nghĩ sự yên ổn của gia đình tôi đáng giá chừng đó.”
Tôi nhìn phong bì. 500 triệu — số tiền có thể cứu bà nội tôi khỏi cái chết cận kề. Có thể kéo tôi ra khỏi vũng lầy nợ nần. Có thể đổi đời.
Nhưng rồi tôi nhớ đến đôi bàn tay gầy guộc của bà, nhớ những đêm bà ho sặc sụa vẫn nắm tay tôi thì thào: “Có khổ cũng phải sống cho đàng hoàng con ạ.”
Tôi đẩy phong bì lại.
– “Ông giữ đi.”
– “Tôi không bán máu. Cũng không bán mình.”
Ông Thành sững người.
Tôi đứng dậy, cúi đầu rất thấp – không phải vì tôn trọng, mà là để khép lại một mối quan hệ chưa từng được thừa nhận.
– “Từ giờ, ông sống tiếp cuộc đời giàu có của ông.
Còn tôi… tôi sẽ tự lo cho số phận mình.”
Tôi bước ra khỏi biệt thự.
Sau lưng, lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng ông run đi:
– “Nam… nếu cậu cần…”
Tôi không quay lại.
Vì có những người sinh ra từ cùng một dòng máu,
nhưng không bao giờ chung một trái tim.