Bỏ vợ 10 năm tình nghĩa chồng ngo:ại tì:nh với bồ trẻ. Hôm ấy, thấy chồng và bồ bị t::ai n::ạn nằ::m giữa đường, người vợ đã quay lại làm một việc không ai tưởng…

Bỏ vợ 10 năm tình nghĩa chồng ngo:ại tì:nh với bồ trẻ. Hôm ấy, thấy chồng và bồ bị t::ai n::ạn nằ::m giữa đường, người vợ đã quay lại làm một việc không ai tưởng…

Tôi cứ ngỡ khi kinh tế khá giả, vợ chồng sẽ được hưởng thái bình. Nào ngờ, cái tôi nhận lại là sự phản bội ê chề. Tuấn có bồ. Cô ả là thư ký riêng, trẻ hơn tôi cả chục tuổi, da trắng, dáng xinh, miệng lưỡi ngọt xớt.

Đỉnh điểm của sự kh:ốn n:ạn là ngày Tuấn ngang nhiên dẫn ả về nhà. Anh ta n:ém tờ đơn ly hôn lên mặt bàn, lạnh lùng nói: – “Cô ký đi. Tôi chán cái bả:n m:ặt khắc kh:ổ, qu:ê m:ùa của cô rồi. Lan mới là tình yêu đích thực của đời tôi. Cô biết điều thì dọn đi sớm, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạ:nh.”

Ả nhân tình ngồi vắt vẻo trên ghế sofa – cái ghế mà tôi đã phải nhịn ăn nhịn mặc để mua – cười khẩy: – “Chị già rồi, buông tha cho anh ấy đi. Hạnh phúc không có chỗ cho người chậm tiến đâu chị ạ.”

Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối, rồi nhìn ả đàn bà trơ trẽn kia. Không đ:ánh gh:en, không gà:o khóc. Tôi lặng lẽ ký đơn, thu dọn quần áo và dắt con ra đi ngay trong đêm mưa gió. Trước khi đi, tôi chỉ nói một câu duy nhất: – “Cảm ơn anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của anh sớm. Mong anh chị sống cho phải đạo, đời còn dài lắm, nhân quả thường đến muộn nhưng không bao giờ bỏ sót ai đâu.”

Tuấn cười nhạo báng: “Khỏi lo, tôi sẽ sống sung sướng cho cô xem.”

Một năm sau.

Tôi dùng số tiền tích cóp riêng và vay mượn thêm bố mẹ để mở một cửa hàng thực phẩm sạch. Nhờ trời thương, công việc làm ăn thuận lợi, tôi dần lấy lại cân bằng, nhan sắc cũng mặn mà hơn xưa. Nỗi đau cũ đã liền s:ẹo, tôi coi Tuấn như người dưng đã ch:;ết.

Một buổi trưa nắng gắt, tôi lái chiếc xe bán tải chở hàng đi giao cho khách. Đang đi trên đường quốc lộ vắng vẻ, bỗng thấy phía trước có đám đông xôn xao, xe cộ ùn tắc…

Tôi định lái xe đi qua, nhưng linh tính mách bảo thế nào, tôi lại liếc nhìn vào hiện trường. Ti:m tôi thót lại. Biển số xe quen thuộc ấy… là…

…là xe của Tuấn.

Chiếc ô tô con méo mó nằm chỏng chơ giữa đường, đầu xe cắm vào dải phân cách. Cách đó vài mét là một chiếc xe máy vỡ nát. Người ta bu quanh, tiếng bàn tán rì rầm:

– “Tai nạn nặng lắm…”
– “Hình như có đôi nam nữ…”
– “Cô gái bất tỉnh rồi…”

Tôi đạp phanh gấp. Tim đập thình thịch đến đau nhói.
Tôi không cần xuống xe cũng biết người nằm dưới kia là ai.

Tuấn và Lan.

Ả nhân tình năm nào.

Tuấn nằm nghiêng bên vũng máu, trán bê bết, một chân co quắp bất động. Lan thì bất tỉnh, váy xộc xệch, khuôn mặt tái mét. Tiếng còi xe cấp cứu còn chưa tới, người dân chỉ dám đứng nhìn.

Trong khoảnh khắc ấy, hàng trăm suy nghĩ chạy vụt qua đầu tôi.

Người đàn ông từng ném đơn ly hôn vào mặt tôi.
Kẻ đã cười nhạo khi tôi dắt con đi trong mưa.
Kẻ nói sẽ sống sung sướng cho tôi xem.

Chỉ cần tôi lái xe đi thẳng, coi như không thấy gì cả.
Nhân quả? Có lẽ đang đến rồi.

Một vài người nhận ra tôi thì thầm:
– “Hình như… đó là vợ cũ của anh ta thì phải?”
– “Trời ơi, đúng là oan gia ngõ hẹp…”

Tôi nắm chặt vô lăng. Bàn tay run lên.

Rồi tôi mở cửa xe.

Tôi xuống xe, bước thẳng vào hiện trường.
Không khóc. Không run rẩy. Không gào thét.

Tôi cúi xuống trước mặt Tuấn.

Anh ta mở hé mắt, nhìn thấy tôi thì đồng tử giãn ra, môi run bần bật:
– H… Hạnh… cứu… cứu anh…

Lan lúc ấy rên lên khe khẽ. Có người hô:
– “Ai đó gọi cấp cứu chưa?”
– “Không biết ưu tiên cứu ai trước…”

Tôi hít một hơi thật sâu.
làm một việc không ai tưởng.

Tôi rút điện thoại ra, gọi cấp cứu.

Nhưng…
tôi chỉ báo một nạn nhân.

– “Alo, tôi báo tai nạn giao thông tại km 23. Có một phụ nữ trẻ bị bất tỉnh, nghi chấn thương nặng. Cần xe cấp cứu gấp.”

Người bên kia hỏi:
– “Còn người đàn ông đi cùng thì sao chị?”

Tôi nhìn Tuấn.
Ánh mắt anh ta lúc ấy đầy hoảng loạn, van xin, sợ hãi.

Tôi bình thản trả lời:
– “Người đàn ông tỉnh táo, còn nói chuyện được. Đề nghị ưu tiên người nguy kịch trước.”

Tôi không nói dối.
Tôi không bỏ mặc.
Tôi chỉ làm đúng quy trình y tế.

Cúp máy.

Tuấn hoảng hốt:
– Hạnh… anh đau lắm… em… em đưa anh đi cùng được không?

Tôi nhìn anh ta, lần đầu tiên sau một năm, lòng không còn hận, chỉ còn lại sự tỉnh táo đến lạnh người.

– “Anh yên tâm. Cấp cứu sắp tới rồi.”
– “Ai cũng phải chờ tới lượt của mình, anh à.”

Mười lăm phút sau, xe cấp cứu đến.
Lan được đưa đi trước.

Tuấn bị đặt nằm lại ven đường, đau đớn rên rỉ, chờ xe sau.

Tôi quay lưng bước về xe bán tải.
Trước khi lên xe, tôi quay lại nói đúng một câu, câu mà mười năm trước tôi chưa từng dám nói:

– “Anh từng bảo hạnh phúc không có chỗ cho người chậm tiến. Hôm nay, anh học được rồi đấy… đời không bao giờ ưu tiên kẻ bạc tình.”

Tôi lên xe.
Đóng cửa.
Lái đi.

Gương chiếu hậu phản chiếu cảnh Tuấn nằm đó, nhỏ dần… nhỏ dần… rồi biến mất.

Tối hôm ấy, tôi về nhà, ôm con ngủ ngon lần đầu tiên sau rất lâu.

Vài tháng sau, tôi nghe tin:

  • Lan thoát chết, nhưng bỏ Tuấn ngay khi biết anh ta tàn phế một chân.

  • Tuấn mất cả tình nhân lẫn sự nghiệp, sống nhờ mẹ già, suốt ngày ngồi nhìn đường qua khung cửa sổ.

Còn tôi?

Tôi hiểu ra một điều:
Tha thứ không phải là quay lại cứu kẻ đã làm mình đau.
Tha thứ là không để họ còn quyền làm tổn thương mình thêm lần nào nữa.

Related Posts

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất…

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất… Về nhà đột xuất, anh thấy mẹ chồng đang cầm dao,…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *