Thấy vợ b:ầu 8 tháng hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng: “Em sẽ đưa vợ em về lại thành phố ngay ngày mai, vợ em không phải là người để các chị h::ành h::ạ. Và từ giờ các chị tự lo việc nhà các chị, đừng bao giờ gọi điện hỏi han tiền bạc từ em nữa”….
Tôi là con trai duy nhất trong một gia đình có ba chị em. Hai chị gái tôi đều đã lấy chồng, sống ở làng bên, còn tôi lập nghiệp và định cư trên thành phố. Vợ tôi, Lan, là một cô gái thành phố hiền lành, hiểu chuyện và rất nhẫn nhịn. Vì biết mẹ tôi ở quê hay đ:au ố:m, Lan chẳng bao giờ nề hà chuyện về quê, dù mỗi lần về là một lần vất vả.
Đợt này giỗ bố, tôi đưa Lan về quê. Vợ tôi đang mang b:ầu tháng thứ 8, bụng đã vượt mặt, đi lại nặng nề, chân tay xuống m::áu ph::ù n:ề. Tôi xót vợ, định bảo cô ấy ở lại thành phố nghỉ ngơi, một mình tôi về là được. Nhưng Lan gạt đi: – “Giỗ bố là việc quan trọng, em là dâu con không về sao được. Mẹ lại mong. Em khỏe mà, anh đừng lo.”
Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi cho lại sức sau chặng đường dài xóc nảy, Lan đã xắn tay áo lao vào bếp núc. Nhà có giỗ, họ hàng đến đông, cỗ bàn linh đình. Hai bà chị gái tôi cũng kéo cả gia đình về “ăn giỗ”.
Mang tiếng là về phụ giúp mẹ, nhưng hai chị chỉ loe nghoe nhặt mớ rau, thái củ hành rồi ngồi tót lên nhà trên cắn hạt dướng, buôn chuyện rôm rả. Mọi việc nặng nhẹ trong bếp dồn hết lên vai mẹ tôi và Lan. Mẹ tôi thì gi:à y:ếu, làm một lúc lại phải nghỉ, thành ra Lan trở thành “bếp trưởng” bất đắc dĩ.
Tôi thấy vợ vất vả, định lao vào làm đỡ thì chị cả ngu::ýt dài: – “Gớm, đàn ông con trai ai lại chui vào x:ó bếp. Việc đấy là của đàn bà. Cậu ra ngoài kia tiếp khách với các bác, các chú đi. Để đấy mợ Lan nó lo, bầ:u bí vận động cho dễ đ::ẻ.”
Tôi bị các chú lôi đi uố::ng rư::ợu, không từ chối được. Đến tối mịt, khách khứa về bớt, tôi ngấm m::en rư::ợu nên lên phòng nằm thiếp đi lúc nào không biết.
Tỉnh dậy vì khát nước, tôi nhìn đồng hồ: đã 10 giờ đêm. Căn nhà yên ắng lạ thường. Tôi lò dò đi xuống bếp tìm nước uống thì thấy điện vẫn sáng.
Cảnh tượng trước mắt khiến cơn m::en trong người tôi bay biến sạch, thay vào đó là cơn gi::ận b::ốc lên ngùn ngụt.
Vợ tôi, với cái bụng b::ầu lùm lùm, đang ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, hì hục rửa một đống bát đĩa cao như núi. Trời mùa đông rét buốt, Lan không đeo găng tay, đôi bàn tay sư:ng h:úp đỏ ửng ngâm trong nước lạnh. Cô ấy vừa rửa vừa đấm lưng thùm thụp, thỉnh thoảng lại nhăn mặt vì những cơn đ:au từ xươ:;ng chậu dội lên…

Tôi đứng chôn chân ở cửa bếp, tim thắt lại như có ai bóp nghẹt. Người phụ nữ tôi cưới về, đang mang giọt m:áu của tôi trong bụng, lẽ ra giờ này phải được nằm nghỉ, vậy mà lại bị biến thành người hầu không công trong chính nhà chồng mình.
“Lan…” – tôi gọi khẽ.
Vợ tôi giật mình quay lại. Thấy tôi đứng đó, cô cuống quýt:
“Anh dậy rồi à? Em rửa nốt chỗ này thôi, còn ít bát của các chị để lại…”
Câu nói ấy khiến tôi tỉnh hẳn. Không còn một giọt m:en nào trong người nữa.
Tôi nhìn quanh bếp. Mâm cỗ tanh tưởi, bát đũa ngổn ngang. Rõ ràng là phần của hai gia đình chị gái tôi, ăn xong đứng dậy phủi tay, để mặc một bà bầu 8 tháng lo nốt.
Tôi bước tới, giật lấy chiếc bát trên tay vợ, dứt khoát:
“Em dừng lại. Ngồi xuống cho anh.”
Lan hoảng hốt:
“Không sao đâu anh, em làm được mà. Em rửa nốt rồi nghỉ…”
Tôi không nói thêm lời nào. Lặng lẽ kéo ghế cho vợ ngồi, quấn khăn khô lên tay cô rồi quay người đi thẳng ra nhà trên.
10 phút sau
Hai chị gái tôi đang nằm xem tivi, cười nói rôm rả. Tôi đứng giữa phòng, giọng bình tĩnh nhưng lạnh như dao:
“Em nhờ hai chị xuống bếp một chút. Có chuyện cần nói.”
Thấy thái độ tôi khác thường, hai chị ngạc nhiên đi theo. Khi nhìn thấy Lan ngồi co ro trong bếp, tay đỏ tấy, bụng bầu lùm lùm, cả hai khựng lại.
Tôi không vòng vo.
“Em nói thẳng. Đây là lần cuối cùng vợ em phải chịu cảnh này.”
Hai chị tôi còn chưa kịp phản ứng, tôi nói tiếp, từng câu rõ ràng:
“Lan đang mang thai 8 tháng. Vợ em không phải người để các chị h:ành h:ạ, càng không phải người rửa bát thay cho cả hai nhà.”
Chị hai nhăn mặt:
“Ơ hay, mợ là dâu thì phụ giúp giỗ chạp là chuyện thường—”
Tôi cắt ngang:
“Phụ giúp khác với bị lợi dụng.”
Cả căn bếp im phăng phắc.
Tôi nói tiếp, chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Ngày mai, em đưa vợ em về lại thành phố. Từ giờ trở đi, mỗi lần giỗ chạp hay việc nhà, các chị tự lo lấy phần của mình. Em không cho phép ai sai khiến vợ em, dù là chị ruột em.”
Hai chị tái mặt.
Tôi chưa dừng lại:
“Và còn chuyện này nữa. Từ hôm nay trở đi, đừng gọi điện hỏi han tiền bạc từ em nữa. Em vẫn là em trai các chị, nhưng không phải cái cây tiền để các chị vừa hưởng lợi vừa coi thường vợ em.”
Mẹ tôi từ trong buồng bước ra, mắt đỏ hoe. Tôi quay sang, hạ giọng:
“Mẹ sinh con ra, con mang ơn mẹ. Nhưng con cũng có gia đình riêng. Nếu mẹ thương con, xin mẹ thương luôn con dâu và cháu mẹ.”
Mẹ tôi lặng người, rồi quay sang nhìn Lan. Bà run run:
“Mẹ… mẹ không biết con khổ thế…”
Lan bật khóc.
Sáng hôm sau
Tôi thu dọn đồ, đưa vợ lên xe từ sớm. Hai chị tôi không ai ra tiễn. Mẹ tôi đứng ở cổng, dúi vào tay Lan túi trứng gà, giọng nghẹn ngào:
“Về thành phố giữ gìn sức khỏe. Mẹ xin lỗi…”
Lan chỉ khẽ gật đầu.
Trên đường về, Lan nắm tay tôi thật chặt:
“Em sợ… anh sẽ khó xử với gia đình.”
Tôi bóp nhẹ tay vợ:
“Nếu một người đàn ông không bảo vệ được vợ con mình, thì dù hiếu với ai cũng là kẻ thất bại.”
Lan khóc. Nhưng lần này là khóc vì được che chở.
🌿 Đàn ông tốt không phải là người chiều hết họ hàng,
mà là người dám đứng ra làm kẻ khó chịu để vợ mình được sống tử tế.