Kh//inh bạn trai đi xe cà tàng đến họp lớp cô gái chia tay luôn: “Anh chỉ xứng đáng với cái đ/ứa rửa bát thuê kia thôi”. Để rồi 6 năm sau gặp lại chỉ biết ôm mặt khóc vì sự thật đằng sau chiếc xe cà tàng ấy, cô gái rửa bát thuê nay trở thành…
Hôm ấy là ngày họp lớp cấ//p 3, sự kiện mà Lan đã chuẩn bị cả tháng trời. Với Lan, đây không chỉ là dịp gặp lại bạn cũ mà là một “sàn đấu” để xem ai thành đạt hơn, ai hạnh phúc hơn. Lan xinh đẹp, làm thư ký cho một công ty nước ngoài, và cô rất tự hào về Huy – người yêu cô, một chàng trai trầm tính, chiều chuộng cô hết mực. Cô chỉ lấn cấn một điều: Huy quá giản dị, đôi khi đến mức xuề xòa. Lan dặn Huy rất kỹ: “Anh nhớ mượn xe ô tô của anh trai mà đi. Đừng làm em mất mặt.”
Buổi tiệc diễn ra tại một nhà hàng ven sông sang trọng. Lan đến trước, lộng lẫy trong chiếc váy bó sát, tay cầm túi hiệu (dù là hàng fa/ke). Bạn bè ai nấy đều đi xe ga đắt tiền hoặc ô tô bóng loáng. Đang cười nói vui vẻ, bỗng một tiếng nổ “bạch… bạch… bạch” đinh tai nhức óc vang lên từ cổng, kèm theo đó là làn khói trắng mù mịt. Cả đám bạn quay ra nhăn mặt, bịt mũi. Từ trong làn khói ấy, Huy xuất hiện trên chiếc xe Cub 81 rỉ sét, lớp sơn tróc lở loét, cái yếm xe còn được buộc lại bằng dây thun.
Tiếng cười rúc rích vang lên: “Ôi người yêu Lan đấy à? Phong cách vintage thế?” “Khi/ếp, xe này chắc từ thời ông cố để lại, đi không sợ rụng bánh à?”. Mặt Lan đỏ bừng, nó/ng ran như có ai t/át. Cô lao ra, kéo tuột Huy ra góc khuất sau nhà bếp, nơi những nhân viên đang dọn dẹp bát đĩa bẩn.
“Anh làm cái trò gì vậy?” – Lan rít lên qua kẽ răng. “Em đã bảo anh thế nào? Anh cố tình trêu ngươi em đúng không? Giữa bao nhiêu người sang trọng, anh vác cái đống sắt vụn này đến để b/ôi tr/o tr//át trấu vào mặt em à?”. Huy gạt chân chống, giọng bình thản nhưng ánh mắt buồn rười rượi: “Xe ô tô anh trai bận dùng đột xuất. Còn chiếc xe này… hôm nay là ngày giỗ bố anh. Đây là kỷ vật duy nhất ông để lại. Anh muốn chạy nó một vòng cho ông vui rồi qua đón em luôn.”
“Tôi không quan tâm!” – Lan gạt phăng đi. Sự sĩ diện đã che mờ lý trí của cô. “Anh nhìn lại mình đi. Quần áo thì nhăn nhúm, xe thì nát bét. Anh nhìn xem bạn bè tôi đi xe gì, người yêu họ là ai?” Lan đưa mắt nhìn quanh đầy khi/nh mi/ệt, rồi ánh mắt cô dừng lại ở một cô g/ái tr/ẻ đang đeo tạp dề cao su, mồ hôi nhễ nhại đang cặm cụi rửa một núi bát đĩa bẩn ngay cạnh vòi nước đen ngòm của quán phở gần đó. Cô gái ấy gầy gò, mặt lấm lem dầu mỡ.
Lan chỉ tay thẳng vào mặt Huy, rồi chỉ sang cô gái kia, thốt lên câu nói định mệnh: “Anh nhìn cho kỹ đi. Với cái xe cà tàng và cái tính cách lù đù của anh, anh chỉ xứng đáng với cái đ/ứa đứng rửa bát thuê kia thôi! Chia tay đi. Tôi chịu đựng đủ rồi.”….

Huy đứng lặng. Tiếng ồn ào phía trong nhà hàng như bị đẩy lùi ra rất xa. Anh nhìn Lan thật lâu, không giận, không cãi, chỉ khẽ gật đầu.
“Ừ… nếu em thấy vậy thì mình dừng lại.”
Nói rồi, Huy quay người. Trước khi nổ máy, anh còn cúi xuống nhặt chiếc dây thun buộc yếm xe vừa rơi ra, cẩn thận buộc lại như sợ làm đau thứ gì đó rất quý. Chiếc Cub cũ lại “bạch… bạch…” rời đi, để lại Lan đứng giữa mùi dầu mỡ và ánh nhìn tò mò của bạn bè.
Lan hít một hơi, chỉnh lại váy, tự trấn an: Một thằng nghèo thì có gì phải tiếc.
Cô không biết rằng, ở góc bếp, cô gái rửa bát thuê kia đã lặng lẽ ngẩng lên nhìn theo Huy. Trong ánh mắt lem luốc ấy, có một chút xót xa… và một chút ấm áp rất lạ.
6 năm sau
Lan ngồi trong hội trường lớn của một sự kiện khởi nghiệp. Cô đã không còn là cô thư ký năm nào. 6 năm bươn chải, đổi hết công ty này đến công ty khác, Lan giờ làm môi giới dự án, ăn mặc sang chảnh nhưng trong lòng luôn bất an. Người đàn ông giàu có mà cô cưới vội sau khi chia tay Huy đã sớm bỏ đi cùng người khác trẻ hơn.
MC vang lên giọng đầy trang trọng:
“Và tiếp theo, xin trân trọng giới thiệu nhà sáng lập chuỗi logistics xanh đầu tiên tại miền Bắc, người đã tài trợ chính cho chương trình hôm nay – anh Trần Minh Huy!”
Lan sững người.
Từ phía cánh gà, Huy bước ra. Vẫn dáng người ấy, nhưng nay là bộ vest chỉnh tề, ánh mắt điềm tĩnh, tự tin. Cả hội trường đứng dậy vỗ tay. Lan thấy tai mình ù đi, tim đập loạn nhịp.
Không thể nào…
Sau bài phát biểu, Lan run run tìm cách tiến lại gần. Huy nhận ra cô, gật đầu lịch sự như với một người quen cũ.
“Lâu rồi không gặp.”
Lan mấp máy môi:
“Huy… sao anh…?”
Huy mỉm cười nhẹ:
“À, chiếc xe cà tàng năm đó à? Nó là nguyên nhân khiến anh bắt đầu mọi thứ.”
Lan nghẹn lại.
Huy chậm rãi kể. Ngày bố anh mất, để lại không tiền bạc, chỉ để lại chiếc Cub cũ và một xưởng sửa xe nhỏ đang nợ chồng chất. Huy vừa đi làm thuê, vừa tự học quản lý, cải tiến từng quy trình vận chuyển nhỏ lẻ. Chiếc xe cà tàng là chiếc xe đầu tiên chở hàng cho anh, là khởi đầu của cả hệ thống logistics sau này.
Lan cúi gằm mặt. Bao nhiêu ký ức ùa về, trong đó có câu nói độc địa năm xưa của chính mình.
Cô lí nhí:
“Vậy… cô gái rửa bát thuê ngày đó…?”
Huy quay đầu nhìn về phía cửa kính. Ở đó, một người phụ nữ mặc váy giản dị, tay dắt một bé trai chừng 5 tuổi đang mỉm cười với anh.
“Vợ anh đấy.”
Lan choáng váng.
“Ngày đó cô ấy là sinh viên, đi làm thêm rửa bát để trả học phí. Cô ấy bảo, nhìn anh chạy chiếc xe cũ mà cẩn thận từng chút, cô ấy biết anh là người sống có tình. Cô ấy không thấy xấu hổ, chỉ thấy thương.”
Lan bật khóc. Nước mắt rơi không kịp lau.
“Anh… có bao giờ hận em không?”
Huy lắc đầu:
“Không. Nhờ em mà anh hiểu ra, có những người chỉ đi cùng mình lúc hào nhoáng, còn có người sẵn sàng đứng bên mình khi mình chẳng có gì.”
Huy cúi đầu chào xã giao rồi bước về phía vợ con. Lan đứng đó, giữa hội trường sang trọng, ôm mặt khóc nức nở.
Lúc ấy, cô mới hiểu:
Có những chiếc xe trông thì cà tàng, nhưng lại chở cả một tương lai. Và có những người, vì sĩ diện nhất thời, đã tự tay đánh mất cả đời mình.