Ông bà nội mang b/át hư/ơng và ả/nh th/ờ của con trai đến đòi 3 cháu g/ái phải cấp dưỡng 30 triệu/tháng nuôi ông bà, dù 20 năm trước ông bà đã đu::ổi con dâu và 3 cháu g/ái nh:ỏ ra khỏi nhà khi bố chúng vừa mất

Ông bà nội mang b/át hư/ơng và ả/nh th/ờ của con trai đến đòi 3 cháu g/ái phải cấp dưỡng 30 triệu/tháng nuôi ông bà, dù 20 năm trước ông bà đã đu::ổi con dâu và 3 cháu g/ái nh:ỏ ra khỏi nhà khi bố chúng vừa mất. Bà còn bảo: “Con dâu là người dưng nước lã, l/ũ v/ịt gi/ời kia ăn h/ại chứ được nước non gì”. Hành động của cô cháu gái lớn sau đó còn haihung hơn nhiều….

Hai mươi năm trước, bà con nơi đây đã chứng kiến một b/i kị/ch đ/au đ/ớn. Chồng chị Mai, anh Thành, vừa nằm xuống chưa đầy 49 ngày vì TNGT. Khi nỗi đ/au còn chưa kịp kết vảy, bố chồng Mai là ông Thắng đã ném toàn bộ quần áo của mẹ con Mai ra sân. Chị Mai qu/ỳ th/ụp xuống, ôm lấy chân mẹ chồng, ba đứa con g/ái nh/ỏ (lứa lớn nhất mới 10t, đứa út mới lên 3) khóc nức nở. Chị cầ.u x/in: “Mẹ ơi, con mất chồng, các cháu mất cha, giờ đi đâu về đâu hả mẹ?”

Bà Lợi khi ấy, tay đeo nhẫn vàng lóng lánh, hất hàm nh/ổ to/ẹt một bãi trầu: “Con dâu chỉ là người dưng nước lã, hết đời con tao thì thôi. Còn l/ũ v/ịt gi/ời kia là giố/ng ă/n h/ại, nuôi tốn cơm chứ được nước non gì? Nhà đất này tao để hết cho thằng út, nó mới là người nối dõi. C//út ngay khỏi mắt tao!”

Mẹ con chị Mai ra đi với hai bàn tay trắng và một chiếc xe đạp cũ. Chị đưa các con về nương nhờ mảnh đất vườn của nhà bố mẹ đ/ẻ, dựng túp lều trên đó 4 mẹ con tá túc. Suốt hai mươi năm, chị Mai nhịn ăn nhịn mặc, làm đủ mọi nghề từ gánh mướn đến rửa bát thuê. Có những đêm bà kiệt sức ng//ất ngay trên bàn làm việc, nhưng nhìn ba đứa con gái chăm ngoan, học giỏi, chị lại gượng dậy. Sự h/y s/inh ấy đã được đền đáp: Ba cô con gái “v/ịt g/iời” năm nào giờ đều thành đạt, người là giám đốc, người là kiến trúc sư, người là bác sĩ.

Ngược lại, người con trai út mà ông bà Thắng hết mực cưng chiều lại là kẻ ph/á g/ia chi t/ử. Sau khi vơ vét hết tài sản, anh ta thua lỗ chứng khoán, n/ợ nầ/n chồng chất rồi cùng vợ b/ỏ tr/ốn, đu//ổi luôn bố mẹ già ra khỏi căn nhà cuối cùng. Lang thang không nơi nương tựa, nghe tin ba đứa cháu gái “v/ịt gi/ời” giờ giàu có, xây biệt thự cho mẹ, ông bà Thắng tìm đến.

Cánh cổng tự động từ từ mở ra. Chị Linh – cô con gái cả, giờ là một nữ doanh nhân quyết đoán – bước ra cùng hai em gái. Nhìn thấy bá/t hươ/ng của bố mình bị ông bà nội mang ra làm “công cụ” đòi tiền, mắt Linh đanh lại. “Ông bà muốn gì?” – Linh lạnh lùng hỏi.

Bà Lợi chìa tờ giấy viết tay nhòe nhoẹt mực: “Mỗi tháng tụi mày phải cấp dưỡng cho ông bà 30 triệu! Đây là nợ m/áu m/ủ. Không có ông bà đ/ẻ ra bố mày thì làm gì có tụi mày ngày nay? Đừng để bố mày dưới suối vàng phải ngậm cười vì lũ con bất hiếu!”. Ông Thắng bồi thêm, tay rung rung tấm di ảnh: “Nghĩ đến bố mày mà biết điều đi con ạ. 30 triệu với tụi mày chỉ là bữa ăn, nhưng là tiền phụng dưỡng lẽ phải của người bề trên!”…

…Linh nhìn thẳng vào di ảnh của bố mình trong tay ông Thắng. Ánh mắt cô không run, chỉ lạnh và sâu như đã đi qua quá nhiều năm uất ức.

Cô bước lên một bước, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đưa tay đỡ lấy bát hương và di ảnh.

– “Ông bà đưa bố con về đây.”

Ông Thắng ngạc nhiên, bà Lợi còn chưa kịp phản ứng thì Linh đã quay người, tự tay đặt di ảnh bố lên bàn thờ lớn trong phòng khách, nơi khói hương đang nghi ngút. Cô thắp ba nén nhang, cúi đầu thật sâu.

Ba chị em cùng cúi theo.

Không khí im phăng phắc.

Linh quay lại, giọng không cao nhưng từng chữ rơi xuống rất nặng:

– “Bố con không cần dùng để làm con tin đổi tiền.”

Bà Lợi đập tay xuống bàn:

– “Mày hỗn láo! Không có ông bà thì—”

Linh giơ tay ra hiệu dừng lại.

– “Để con nói cho rõ. Hai mươi năm trước, khi bố con vừa mất, ông bà đuổi mẹ con ra đường, gọi chúng con là ‘vịt giời’, là ‘ăn hại’.
Từ giây phút đó, ông bà đã tự tay chặt đứt quan hệ huyết thống này rồi.”

Cô lấy trong cặp ra một tập hồ sơ dày, đặt xuống bàn.

– “Đây là biên bản xác nhận của chính quyền địa phương năm đó: ông bà từ chối nuôi dưỡng, từ chối cấp dưỡng, không nhận ba đứa cháu gái.
Đây là hồ sơ pháp lý chứng minh mẹ con tôi không nhận bất kỳ tài sản, thừa kế nào từ nhà nội.”

Hai em gái đứng phía sau, một người mở laptop, bật lên bản ghi âm cũ – giọng bà Lợi năm xưa vang lên rõ ràng, từng chữ như dao cắt:

‘Con dâu là người dưng nước lã… lũ vịt giời kia nuôi tốn cơm…’

Bà Lợi tái mặt, môi run run.

Linh nói tiếp, chậm rãi:

– “Luật quy định rất rõ. Nghĩa vụ cấp dưỡng chỉ áp dụng khi ông bà từng nuôi dưỡng, chăm sóc.
Còn ông bà… chưa từng cho chúng con một bát cơm.”

Ông Thắng lắp bắp:

– “Nhưng… dù sao cũng là ông bà nội…”

Linh nhìn thẳng, giọng trầm xuống:

– “Ông bà nội là người ôm cháu lúc sốt, không phải người ném quần áo ra sân lúc mẹ con đang quỳ.”

Rồi cô nói câu khiến cả hai ông bà không đứng vững:

– “30 triệu/tháng, chúng con không thiếu.
Nhưng một đồng cũng không trả cho sự tàn nhẫn.”

Cô quay sang em gái út – bác sĩ:

– “Em gọi luật sư đi.”

Rồi quay lại ông bà Thắng:

– “Nếu ông bà còn mang di ảnh bố con đi đòi tiền thêm một lần nữa, chúng con sẽ khởi kiện vì xúc phạm người đã khuất và cưỡng ép tài chính.”

Bà Lợi bật khóc, lần đầu tiên khóc thật, không phải để diễn:

– “Bà… bà biết sai rồi… bà hết đường sống rồi…”

Linh im lặng vài giây, rồi nói một câu cuối, không độc ác nhưng tuyệt đối không mềm lòng:

– “Sai thì phải trả giá.
Giống như mẹ con tôi đã trả suốt hai mươi năm qua.”

Cô đặt một phong bì mỏng lên bàn.

– “Trong này là chi phí đưa ông bà đến trung tâm bảo trợ xã hội của thành phố.
Đó là giới hạn cuối cùng của lương tâm chúng con.”

Cánh cổng tự động khép lại.

Ngoài kia, hai ông bà già đứng lặng, bát hương trong tay run rẩy.

Trong nhà, Linh nhìn lên di ảnh bố, giọng nghẹn đi lần đầu tiên:

– “Bố ơi… tụi con không bất hiếu.
Chỉ là… tụi con không cho ai dùng bố để làm nhục mẹ thêm lần nào nữa.”

Khói hương lan nhẹ.

👉 Có những mối quan hệ không chết vì nghèo,
mà chết vì một câu nói ác độc năm xưa.

👉 Máu mủ không phải là giấy thông hành để làm tổn thương người khác rồi quay về đòi quyền lợi.

Và có những đứa con gái từng bị gọi là “vịt giời”…
lại là người biết giữ lại nhân cách cho cả một dòng họ.

Related Posts

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất…

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất… Về nhà đột xuất, anh thấy mẹ chồng đang cầm dao,…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *